Chương 24

Vẫn là cái giọng điệu lạnh như băng đó, vẫn là vẻ mặt đầy áp lực đó. Khí áp thấp dường như bao bọc quanh người anh, ánh mắt lạnh lùng không chút dao động, tạo cho người ta cảm giác cực kỳ khó dây vào. Mọi thứ đều thật đúng với phong cách của Dư Qua.

Chỉ là động tác rời phòng có hơi vội vàng.

A Văn nhìn anh từ trên xuống dưới, cười khẩy một tiếng, đè giọng, cười như không cười trông rất muốn ăn đòn: "Không phải chứ, thế mà đã không dám nhận kèo rồi à?"

Dư Qua không thèm để ý.

"Đã bảo là tuỳ tôi quyết định mà, tôi quyết định thật rồi cậu lại không vui."

Anh vẫn không để ý.

A Văn cũng không định làm khó anh nữa, trêu chọc một câu: "Thôi được rồi, không đến thì không đến, Văn ca biết cậu không nỡ mà."

Dư Qua quay mặt đi, nhìn cậu ta bằng ánh mắt "nhìn thằng ngu".

Tiểu C đứng ra, nói lời nghĩa hiệp: "Sao cậu cứ thích chơi trò xóa WeChat người khác thế? Bất lịch sự lắm biết không? Fish nhà chúng tôi không phải loại người vô văn hóa như vậy được chưa? Bảo vệ Hỉ Hỉ tốt nhất thế giới!"

A Văn nhìn cậu ta như nhìn quái vật: "Thế nên lúc trước tại sao tôi lại xóa cậu nhỉ?"

Tiểu C: "Tôi biết là do cậu solo thua người ta mà."

Nhắc tới chuyện này, Tiểu C vẫn cảm thấy rất tổn thương: "Coi anh em là cái gì hả? Cậu đúng là đồ súc sinh."

A Văn hỏi tiếp: "Thế cậu nghĩ con súc sinh còn lại là ai?"

Tiểu C sững sờ, vừa định nói thì bị Dư Qua mất kiên nhẫn cắt ngang: "Có thôi đi không."

Tiểu C: "?"

Người không nhúc nhích, vẻ mặt Tiểu C thay đổi mấy lần, cứng nhắc quay đầu lại, giọng run run lẩm bẩm: "Chẳng lẽ nào..."

A Văn véo giọng bắt chước một câu: "Bảo vệ Hỉ Hỉ tốt nhất thế giới."

Ánh mắt thẳng tắp và khó tin của Tiểu C phóng tới, Dư Qua cuối cùng cũng có phản ứng.

Khuôn mặt liệt hiếm khi lộ ra chút không tự nhiên, không thèm nhìn thẳng cậu ta, Dư Qua miễn cưỡng giải thích một câu: "Không phải tôi nhắc tới trước."

"..."

Tiểu C lập tức không còn tiếng động nào, lòng như tro tàn ngã phịch xuống ghế.

A Văn gật đầu tỏ vẻ rất thấu hiểu, đưa ra kết luận: "Hiểu rồi, WeChat anh em thì xóa tùy tiện được, WeChat của Từ Y Đồng thì không dám động vào."

Dư Qua hết sạch kiên nhẫn: "Cậu bị bệnh tâm thần à? Tôi với cô ấy còn chưa gặp mặt được hai lần."

A Văn ra vẻ muốn tạo phòng: "Vậy thì solo."

Dư Qua không còn gì để nói, vươn tay lấy tai nghe, vẻ mặt lười chẳng muốn để ý đến cậu ta nữa.

Roy ngồi hơi xa, nhướng mày, vịn ghế hỏi người bên cạnh: "Cậu nghe thấy không? Còn chưa gặp mặt được hai lần mà Fish đã bị xử lý gọn rồi."

Will "hầy" một tiếng, không mấy để tâm: "Đến mức đó sao, Fish lại chẳng phải cậu. Nhìn là biết A Văn đang đùa mà."

Roy hoàn toàn không kìm được máu hóng chuyện, ghé sát tai nói nhỏ: "Sao lại không đến mức đó? Cậu không thấy túi bánh quy anh ấy mang về à? Fish nhận đồ của người khác từ bao giờ thế?"

Will đoán: "Có lẽ Từ Y Đồng là bạn của em gái?"

"Tôi thấy không phải." Roy thề thốt: "Nếu anh ấy không có chút ý nghĩ khác nào, tôi ăn cứt tại chỗ."

"Cậu đừng có bà tám như vậy được không." Will hơi chịu không nổi.

Cậu thật lòng cảm thấy Dư Qua nhận là vì nể mặt Dư Nặc.

Hơn nữa, với tính cách lạnh lùng vô tình của Dư Qua, có độc thân cả đời cũng chẳng ai thấy lạ. Tảng băng động lòng xuân...? Cảnh tượng này chỉ nghĩ thôi đã thấy khó đỡ rồi. Will nổi hết cả da gà.

Roy chịu thua: "Cậu với Tiểu C đúng là một cặp trời sinh, một người ngốc, một người khờ."

Thế giới ồn ào náo nhiệt, chỉ mình Tiểu C tủi thân.

Giọng cậu như nghiến qua kẽ răng, từng chữ đẫm máu: "WeChat người chưa gặp mặt hai lần thì không thể xóa, thân thiết như em thì lại tùy tiện chà đạp. Vậy những kỹ năng em đỡ cho anh, những pha combat em mở cho anh, những con lính em farm bù cho anh, những ngày đêm cùng anh trải qua trong Summoner"s Rift, những thứ đó thì tính là gì đây."

Mãi không thấy ai an ủi, Tiểu C lại quay đầu, từ từ nhìn anh.

Dư Qua đã sớm đeo tai nghe cách âm, lạnh lùng im lặng nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.

Bên cạnh A Văn không nỡ lòng, trả lời thay Dư Qua một câu: "Tính là cậu trí nhớ tốt ghê ha."

Tiểu C: "..."

...

Mười giờ mười phút.

Anh không trả lời.

Mười giờ mười lăm phút.

Anh vẫn chưa trả lời.

Mười giờ hai mươi, Từ Y Đồng nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, lăn qua lộn lại trên giường đợi đúng hai mươi phút.

Anh vẫn không trả lời.

Tốt.

Được.

Lại coi cô như không khí đúng không.

Đã bảo là bạn bè rồi mà?

Nũng nịu mè nheo chẳng có tác dụng gì cả, người này đúng là tường đồng vách sắt. Từ Y Đồng thật sự có chút tổn thương.

Cô không cam lòng để lại điệu nhảy cuối cùng trong khung chat.

Trân Trân: [Thôi được rồi, em cũng giận đây!]

Vừa nhấn gửi, cô nhanh chóng đặt Dư Qua vào chế độ không làm phiền, hủy ghim. Từ Y Đồng quay lại danh sách tin nhắn, vuốt sang trái - [Ẩn cuộc trò chuyện này]. Sau đó đóng WeChat.

Nghĩ ngợi một lát, đóng luôn cả ứng dụng chạy nền, lúc này cô mới thấy yên tâm.

Dựa vào đầu giường, thản nhiên lướt Tiểu Hồng Thư, nửa tiếng sau, cuối cùng cô lại mở WeChat.

Thôi kệ, chỉ một cái liếc mắt thôi.

Chỉ nhìn một cái thôi.

... Từ Y Đồng như trốn tránh mà nheo mắt nhìn, với sự thận trọng như khi cào vé số, ngón tay cái đặt sẵn chắn ngang phía dưới cùng màn hình, nhấn vào khung chat của Dư Qua.

Loáng thoáng thấy câu đe dọa của mình không còn ở dưới cùng nữa, cô bật dậy khỏi giường, yên tâm bỏ ngón tay cái ra.

Tiểu Ngư: [Đang huấn luyện.]

Anh đúng là... Từ Y Đồng ôm trán.

...

Trận đấu tập với WR kết thúc, anh Huy và hai huấn luyện viên ngồi xem lại trận đấu, tiện thể bàn bạc chiến thuật BP cho trận chung kết mấy ngày tới.

Dư Qua chỉ nghe lõm bõm vài câu.

"Tôi xem OPGG rồi, Conquer gần đây đang luyện Vayne ở rank Hàn? Đến lúc đó có cần ban không?"

"Meta này, Vayne đâu đến mức phải lên bảng ban chứ."

"TG mạnh nhất là đường dưới." Huấn luyện viên trưởng suy nghĩ: "Combat của Conquer cũng được, nhưng bể tướng hơi kém, ban vài tướng AD của cậu ta đi, TG sẽ khó đánh."

Phó huấn luyện viên có ý kiến khác: "Đường dưới của chúng ta cũng là đường lợi thế mà, Fish đi đường cơ bản không có áp lực gì mấy, không cần lãng phí lượt ban đâu, chi bằng cấm Hecarim của Killer đi."

Không quyết định được, anh ta lại hỏi ý kiến Dư Qua: "Fish, cậu thấy sao."

Dư Qua: "Gì?"

"Đến lúc BP có cần nhắm vào Conquer không?"

"Sao cũng được."

Giọng trầm lạnh như băng, cả khuôn mặt viết rõ chữ "cậu ta cũng xứng à".

"Sao thế, tức giận gì ghê vậy?" Anh Huy không hiểu tình hình: "Cậu ta lại đắc tội với cậu à?"

Dư Qua quay đầu sang bên cạnh, không trả lời.

Như cảm nhận được gì đó, A Văn liếc nhìn anh đầy ẩn ý.

Cả đội chắc chỉ có cậu ta biết tại sao Dư Qua khó chịu... cái đồ cuồng em gái chết tiệt này.

Khóe mắt liếc thấy Dư Qua duỗi tay, lấy điện thoại trên bàn, Tiểu C lập tức nhìn sang. Tinh mắt phát hiện anh đang mở một phần mềm màu xanh lá cây nào đó, Tiểu C trừng mắt nhìn anh: "Lại định trả lời tin nhắn của ai đấy?"

Dư Qua khựng lại một chút, không thèm để ý đến cậu ta.

"Tin nhắn người khác gửi thì phải xem, lời tôi nói thì giả vờ không nghe thấy..."

A Văn xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn: "WeChat của người khác thì không được đánh cược, WeChat của anh em thì có thể xóa tùy tiện."

Dư Qua đứng dậy.

Tiểu C vẻ mặt chất vấn: "Anh đi đâu đấy?"

"Lấy nước."

Để lại câu trả lời qua loa đó, anh bỏ đi.

...

Phòng nghỉ.

Mở cửa tủ lạnh, đồ uống vừa được bổ sung một lô mới, nước khoáng đặt ở dưới cùng. Dư Qua cúi người lấy một chai, tiện thể liếc nhìn điện thoại.

Từ Y Đồng: [Hôm nay sao lại rộng rãi gửi ba chữ thế?]

Dựa vào bức tường bên cạnh, Dư Qua không biết nên trả lời thế nào.

Trong tình huống bình thường, anh cũng sẽ không trả lời nữa.

Nhưng nhất thời, Dư Qua không muốn quay lại phòng huấn luyện để đối mặt với sự ồn ào thay phiên nhau của Tiểu C và A Văn.

...

Từ Y Đồng đang xem phim đến đoạn cao trào thì đột nhiên WeChat hiện thông báo, có người gửi cho cô một tin nhắn [1].

Đang đến đoạn hấp dẫn, cô hơi mất kiên nhẫn vuốt tắt thông báo.

Vài giây sau, Từ Y Đồng đột nhiên nhận ra, cái số 1 khó hiểu này là do Dư Qua gửi.

Cô suy nghĩ một chút.

Trân Trân: [Sao thế?]

Trân Trân: [Anh huấn luyện xong rồi à?]

Tiểu Ngư: [Ừ.]

Trân Trân: [Hôm nay sao muộn thế?]

Chính Từ Y Đồng cũng không nhận ra mình đang dần dần được voi đòi tiên.

Tiểu Ngư: [Tuần sau thi đấu.]

Trân Trân: [Em muốn đi xem!]

Dư Qua trả lời nhanh hơn dự kiến một chút.

Ba phút.

Tiểu Ngư: [Đến đi.]

...

Ngày 7 tháng 9, trận Chung kết Tổng LPL Mùa Hè được tổ chức tại Trung tâm Mercedes-Benz Thượng Hải.

Trận đấu còn chưa bắt đầu, mới chỉ khởi động sơ qua mà các nền tảng phát sóng trực tiếp đã vượt mốc mười triệu người xem.

Kể từ lần bị phe vé lừa đảo trước, lần này Trần Du Chinh đã sớm chuẩn bị cho cô mấy vé nội bộ. Mạt Lị đi Bắc Kinh thăm người thân, thế nên Từ Y Đồng dẫn CC và Thái Nhất Thi đến hiện trường trận chung kết.

Sân vận động vạn người vang dội tiếng người.

Trên đường bị kẹt xe, họ đến hơi muộn, lúc vào chỗ ngồi thì lễ khai mạc đã biểu diễn xong, đến phần đấu võ mồm kinh điển.

Người đầu tiên xuất hiện chính là Dư Qua.

Từ Y Đồng còn chưa ngồi vững đã kích động nắm chặt tay CC, chỉ tay lên màn hình lớn: "Mau nhìn kìa, nam thần của mình!"

CC đau điếng: "Cậu đừng kích động, đừng kích động."

Bị nhấn chìm trong tiếng hò hét, Thái Nhất Thi đau khổ bịt tai: "Trời ạ, có cần khoa trương vậy không..."

Người phỏng vấn: "Lần này OG lại gặp TG trong trận chung kết, cuộc đối đầu đường dưới của Fish Thần và Conquer cũng là tâm điểm chú ý của vạn người, đối với đối thủ cũ năm nay của anh là Conquer, anh có thể dùng vài từ để đánh giá cậu ấy không?"

Dư Qua vẫn là khuôn mặt tảng băng quen thuộc đó: "Trình gà mõm nhiều."

Hiện trường vang lên tiếng cười khe khẽ.

Màn hình vụt chuyển, đổi sang một bối cảnh khác. Mấy ngày trước vừa quay xong video quảng bá Chung kết Tổng Mùa Hè, lúc gần kết thúc công việc, Trần Du Chinh lười biếng ngồi ở mép sân khấu, người phỏng vấn lại hỏi câu tương tự.

Trần Du Chinh suy nghĩ một lát: "Fish người này, tôi không tiện đánh giá lắm. Câu hỏi này bỏ qua trước đi."

Giọng nói ngoài hình, cô gái phỏng vấn cười: "Đây là phần đấu võ mồm mà, không muốn nói lời độc địa gì sao?"

Trần Du Chinh: "Trước đây từng đắc tội với Fish rồi, lời độc địa thì thôi vậy, có cơ hội tôi khá muốn kết bạn với anh ấy."

...

Chu Đãng, với tư cách là một trong những tuyển thủ tiêu biểu nhất của LPL, vào ngày chung kết đã được mời đến ghi hình trước video quảng bá cho giải Vô địch Thế giới năm nay.

Ghi hình xong, anh được nhân viên dẫn đến khu vực khán đài.

Đây là yêu cầu của ban tổ chức.

Không vì lý do gì khác, năm nay nhà tài trợ đặc biệt nhiều, để nâng cao tỷ lệ người xem, ban tổ chức cũng đã dùng đủ mọi cách.

Trước khi trận đấu bắt đầu, có một người ngồi xuống bên phải Từ Y Đồng.

Người đàn ông đội mũ lưỡi trai, ăn mặc kín đáo không hề thu hút sự chú ý của cô.

Khi ống kính lia đến khu vực khán đài.

Lần đầu tiên người đàn ông bên cạnh cô xuất hiện trên màn hình lớn, Từ Y Đồng tưởng là tình cờ.

Lần thứ hai người đàn ông bên cạnh cô xuất hiện trên màn hình lớn, Từ Y Đồng tưởng là vì anh ta đẹp trai.

Xung quanh quá ồn, CC lấy điện thoại gõ chữ, đưa đến trước mặt Từ Y Đồng: [Anh chàng bên cạnh cậu đẹp trai quá.]

Từ Y Đồng giả vờ vô tình liếc nhìn, cũng gõ chữ trả lời: [Cũng được, nhưng tay anh ta có hình xăm kìa, không phải là dân xã hội đấy chứ.]

CC dùng vai huých cô, dùng ánh mắt ra hiệu "giúp mình xin WeChat đi".

Dưới sự thúc giục liên tục của CC, Từ Y Đồng bất đắc dĩ vỗ nhẹ vào vai người đàn ông bên cạnh.

Người đàn ông đó quay đầu, nhìn cô.

Từ Y Đồng lắc lắc điện thoại của CC, dùng khẩu hình hỏi: "Xin WeChat được không?"

Ngay lúc này, tiếng hét từ bốn phương tám hướng dội vào tai, nhiều người ở hàng ghế sau thậm chí còn đứng cả dậy, Từ Y Đồng hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra.

Cô khó hiểu quay đầu lại.

Người đàn ông bên cạnh, cùng với chính mình, cứ thế xuất hiện rõ mồn một trên màn hình lớn giữa sân vận động.

Mà Từ Y Đồng vẫn còn giữ nguyên tư thế đang xin WeChat người khác.

Cô choáng váng.

Đạo diễn chết tiệt này không tha cho người ta mà...

Rất nhanh, ống kính chuyển đi, hướng về hai đội đang chuẩn bị trước trận đấu trên sân khấu.

Không biết bên phía OG đã xảy ra chuyện gì, mấy người trên mặt đều là biểu cảm méo mó tương tự nhau, A Văn trực tiếp phun một ngụm nước ra ngoài.

Còn khán giả và người hâm mộ bên dưới thì ngơ ngác khó hiểu.

Bọn họ đồng loạt nhìn về phía Fish như vậy là... cái gì vậy ?