Chương 23

“Từ Y Đồng.” Dư Qua khẽ gọi cô.

Từ Y Đồng lập tức đáp: “Em đây em đây.”

Cô đáp xong, anh lại im lặng. Hơi thắc mắc, cô liếc mắt nhìn anh. Ai ngờ Dư Qua cũng đang nhìn chằm chằm cô, giống như đang thất thần? Nhìn kỹ thêm một lúc, Từ Y Đồng mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.

Anh giống như đang suy nghĩ chuyện gì rất quan trọng, ánh mắt cũng không bình tĩnh, lãnh đạm như thường ngày.

Ôm hơi mỏi, Từ Y Đồng nghiêng người, đổi sang xách bằng tay.

Cô hơi nghi hoặc, anh muốn nói gì nhỉ?

“Bao nhiêu tiền?”

Lúc Dư Qua hỏi như vậy, Từ Y Đồng vẫn chưa hiểu lắm ý anh.

Câu trước gọi tên cô, câu sau hỏi bao nhiêu tiền, thật là dễ gây hiểu lầm mà.

Cô giả vờ không hiểu, giọng ngây thơ: "Hỏi bánh quy hay hỏi em?"

Dư Qua không hùa theo cô: "Bánh quy."

"Ồ." Từ Y Đồng thầm hừ hừ hai tiếng: "Không cần tiền đâu."

Động tí là hỏi câu này, lần trước ô hỏng cũng thế. Từ Y Đồng hơi dỗi nghĩ, sau này nếu theo đuổi được Dư Qua, cô nhất định phải xem thẻ ngân hàng của anh xem người này rốt cuộc giàu cỡ nào!

Từ Y Đồng cố sức đưa cái túi nặng trịch ra: "Anh cứ nhận đi, cũng không phải đồ gì quý giá đâu."

Dư Qua đứng yên, không có ý định đưa tay nhận.

Từ Y Đồng bất đắc dĩ, cố gắng giải mã ẩn ý của anh: "Vậy nên em không lấy tiền của anh, thì anh không nhận bánh quy của em?"

Dư Qua muốn trả lời là phải.

Vốn dĩ anh không phải người hiền lành gì, cũng chẳng sợ làm mất lòng ai. Từ chối người khác không phải chuyện khó, anh trước nay đều rất thẳng thắn.

Nhưng bây giờ, Dư Qua dường như bị một chuyện khác làm phiền. Đối mặt với câu hỏi của cô, nhất thời anh lại không thể đưa ra câu trả lời dứt khoát.

Vì vậy, Dư Qua nhíu mày hỏi lại lần nữa: "Bao nhiêu tiền?"

Từ Y Đồng nhìn anh, cảm giác thất bại quen thuộc lại ập đến.

Vừa tức vừa buồn cười.

Người này thật là khó chiều quá đi, nếu không muốn thì cứ đi thẳng là được rồi, anh ta lại chẳng phải chưa từng làm thế. Đợi cô lâu như vậy, nghĩ tới nghĩ lui, vậy mà lại hỏi bao nhiêu tiền? Ra vẻ từ chối như thế, rõ ràng là bộ dạng rất muốn mà.

Xì, khẩu thị tâm phi.

Nhưng Từ Y Đồng không nói thẳng ra, quyết định vẫn giữ chút thể diện cho Dư Qua.

Cô làm ra vẻ thành khẩn, phối hợp nói: "Mấy hộp bánh quy này em mua lẻ tẻ, cũng không biết chính xác hết bao nhiêu. Lát em về nhà tìm lại hóa đơn, tính xong bao nhiêu tiền rồi anh chuyển khoản WeChat cho em, như vậy được không?"

...

Từ Y Đồng: [Em về đến nhà rồi.]

Màn hình điện thoại sáng lên, lúc nhận được tin nhắn này, Dư Qua đang đợi đèn đỏ.

Anh không trả lời.

Mãi đến khi xe phía sau bấm còi inh ỏi, anh mới nhận ra mình đã thất thần. Dư Qua nhấn ga, liếc nhìn gương chiếu hậu.

Ngoài chiếc taxi bị anh chặn lại, anh còn thấy túi bánh quy đặt ở ghế sau.

... Cuối cùng, anh vẫn nhận đồ của Từ Y Đồng.

Dư Qua bình tĩnh suy nghĩ một cách lý trí, tại sao mình không thể nói "không" với Từ Y Đồng.

Bất kể là bản thân vấn đề này, hay là đáp án, đều khiến anh có chút bực bội.

Lại lái xe thêm một đoạn, định vị báo đã đi qua ngã rẽ phải, đang quy hoạch lại lộ trình. Đánh lái vô lăng, Dư Qua dừng xe bên đường.

Anh cần chút thời gian để tập trung tinh thần, để cảm xúc nguội đi.

Động cơ tắt máy, xung quanh yên tĩnh. Ở nơi tối om, Dư Qua không biểu cảm nhìn chằm chằm kính chắn gió, thầm nghĩ anh không nên phá vỡ nguyên tắc của mình.

Bắt đầu từ khi nào nhỉ?

Từ lúc đồng ý ăn miếng dưa hấu cô đưa, đồng ý đưa cô về nhà.

Những chuyện nhỏ nhặt không đáng kể này, Dư Qua thậm chí có chút quen với việc thỏa hiệp với cô.

Hoặc là sớm hơn nữa.

Vào cái đêm ẩm ướt đó, mưa rất to, Từ Y Đồng cứ lẽo đẽo đi theo bên cạnh anh, che ô cho anh, giới thiệu tên mình đầy tình cảm, sau đó dúi chiếc ô duy nhất cho anh.

Dư Qua đã nhận lấy.

...

Về đến nhà, Từ Y Đồng thở phào một hơi dài, đấm đấm cái lưng đau mỏi, mệt đến mức nằm liệt trên sofa.

Không đợi được Dư Qua trả lời, cô cũng không mấy để tâm.

Haiz...

Lật người, Từ Y Đồng cầm điện thoại chọn lựa hồi lâu, đặt một phần đồ ăn ngoài rồi bò dậy khỏi sofa, vào bếp hâm nóng một ly sữa.

Mất nửa tiếng gội đầu tắm rửa, sấy khô tóc, đồ ăn khuya vừa hay được giao tới.

Túi đựng của quán đồ Nhật này có in mấy con cá nhỏ, Từ Y Đồng ngồi trước bàn ăn, vừa bóc đồ ăn vừa không khỏi nghĩ đến anh.

Cảm giác về ranh giới của Dư Qua thật sự rất mạnh mẽ... Chỉ là mấy hộp bánh quy thôi mà cũng nhận một cách "thận trọng" như vậy. Người không biết còn tưởng cô tặng nhẫn cầu hôn anh ấy chứ.

Vừa buồn cười, Từ Y Đồng lại thấy mềm lòng một cách khó hiểu.

Là vì hoàn cảnh gia đình sao? Anh ấy không có thói quen nhận đồ không của người khác. Đồ người ta cho miễn phí cũng không lấy, nếu muốn thì nhất định phải bỏ tiền ra mua.

Đúng là một con cá nhỏ lòng tự trọng cao ngất.

Từ Y Đồng bốc một miếng sushi bỏ vào miệng, nhắn tin cho CC: [Vì sự phát triển phồn thịnh của tiệm chúng ta, mình đã hẹn được một minh tinh Weibo mấy triệu fan rồi, đến lúc khai trương sẽ đến check in.]

CC: [Mấy minh tinh mạng bây giờ, chưa chắc đã hot bằng em trai cậu đâu, mình đề nghị là đừng làm chuyện tào lao nữa.]

Trân Trân Ghét Muỗi: [Nó là cái thá gì?]

Từ Y Đồng chụp màn hình Weibo của Dư Qua gửi qua: [Thế nào?]

CC: [.]

CC: [Thật hay giả? Anh ta tới à? Vậy cậu nói với em trai cậu chưa?]

Từ Y Đồng quên gốc quên rễ rất triệt để: [Trần Du Chinh? Không care nhé, nó thích đến thì đến.]

CC: [...]

CC: [Xem cái bộ mặt của cậu kìa, không dám tưởng tượng nếu cậu thật sự thành công lên làm chị dâu thì sẽ độc ác đến mức nào.]

Trân Trân Ghét Muỗi: [Yên tâm, một ngày nào đó mình lên ngôi, cậu cũng mãi mãi là bạn thân tốt nhất của mình, chụt chụt.]

CC: [Làm chị em ở trong lòng, không cần nghĩ cũng khó quên.]

Từ Y Đồng cười một trận, ba miếng gộp làm hai giải quyết xong bữa khuya.

Dọn dẹp xong, Từ Y Đồng tính toán thời gian, lúc đánh răng thì nhắn tin cho Dư Qua: [Đến nơi chưa? Tiền em tính xong rồi nè!]

Vài phút sau, anh trả lời: [Bao nhiêu?]

Từ Y Đồng cố ý để anh đợi một lúc.

Thong thả đánh răng xong, thực hiện vài động tác giãn cơ, mới trở về phòng ngủ, lên giường, cầm điện thoại lên.

Quả nhiên Dư Qua đã gửi dấu chấm hỏi.

Từ Y Đồng gửi một con số có lẻ qua: [Tổng cộng 510 tệ nha sếp.]

Đó là mười mấy hộp bánh quy nhỏ, có loại còn là hàng nhập khẩu, con số này chắc không phải là cắt cổ đâu nhỉ?

Anh không hỏi nhiều, trực tiếp chuyển 510 tệ cho cô.

Từ Y Đồng nhấn hoàn tiền: [Anh đưa thiếu rồi phải không?]

Tiểu Ngư: [?]

Trân Trân Ghét Muỗi: [Phí dịch vụ massage tay tối nay của em đâu? Mười tệ! Muốn quỵt hả?]

Lần này đối phương im lặng tới năm phút.

Từ Y Đồng gửi một meme thúc giục.

Anh chuyển lại lần nữa...

[530 - Chuyển khoản WeChat.]

Vậy mà không mắc lừa?

Từ Y Đồng biết rõ còn cố hỏi, gõ chữ: [Sao lại đưa thêm mười tệ?]

Tiểu Ngư: [Tiền boa.]

Nhìn chằm chằm hai chữ này, Từ Y Đồng lại vui vẻ.

...

Cuối tháng Tám, toàn thành phố phát cảnh báo nhiệt độ cao.

Từ Y Đồng cùng đám Thái Nhất Thi lái xe đến Tô Hàng tránh nóng một thời gian, sau khi về Thượng Hải lại tiếp tục bận rộn trang trí, có lúc đội nắng chang chang cùng nhà thiết kế đi khắp nơi chọn đồ, chạy cả buổi chiều. Một hôm tụ tập bạn bè, Mạt Lị hỏi một câu: "Đồng Đồng, sao cảm giác cậu đen đi vậy?"

Từ Y Đồng thất kinh: "Có hả?"

Cô sợ đến mức lập tức đặt lịch thẩm mỹ.

Nằm trong thẩm mỹ viện, Từ Y Đồng chợt nghĩ, hình như mình đã một thời gian không gặp Dư Qua. Nhưng khoảng thời gian này, dù cô ở đâu, vẫn kiên trì hỏi thăm Dư Qua. Thời gian khá cố định, thường là mười giờ tối.

Ngày đầu tiên, đang ăn khuya bên ngoài, Từ Y Đồng nhắn cho Dư Qua: [Em đang ăn thịt nướng, anh đang làm gì đó?]

Mười phút sau, anh trả lời: [Huấn luyện.]

Ngày thứ hai, đến quán mới mở của bạn chơi, Từ Y Đồng nhắn cho Dư Qua: [Em đang chơi Kịch bản sát, anh đang làm gì đó?]

Mười phút sau, anh trả lời: [Huấn luyện.]

Ngày thứ ba, đang tưới hoa trong sân nhà, Từ Y Đồng nhắn cho Dư Qua: [Em đang làm việc cho bố, anh đang làm gì đó?]

Mười phút sau, anh trả lời: [Huấn luyện.]

...

Từ Y Đồng còn đặc biệt đặt báo thức, cứ đến giờ là đúng giờ mở điện thoại.

Dư Qua tuy lần nào cũng trả lời bằng hai chữ công thức này, nhưng cô cũng không thấy quá thất vọng, dù sao trước đây anh hoàn toàn không trả lời. Bây giờ ném hòn đá xuống, ít nhất cũng nghe được tiếng vọng.

Hơn nữa Từ Y Đồng biết, dạo này bọn họ thi đấu nhiều, thật sự rất bận. Từ Y Đồng không làm phiền anh quá nhiều. Mỗi lần anh trả lời xong, cô không hỏi nữa.

Không phải không tò mò, chỉ là muốn biết tình hình gần đây của Dư Qua thật ra rất đơn giản, gõ tên anh lên Weibo là ra đầy.

Từ Y Đồng buồn chán thì lại đi tìm kiếm về anh.

Đội như OG rất được chú ý, ra khỏi cửa căn cứ là gần như không còn riêng tư. Ngay cả hình ảnh họ mắt nhắm mắt mở với đầu tóc tổ quạ đi lấy đồ ăn ngoài cũng có. Mà Dư Qua lại là nhân vật tâm điểm hàng đầu của LPL, mỗi trận đấu của OG, đạo diễn đều đặc biệt quay riêng cho anh, sau trận đấu cũng đặc biệt ưu ái phỏng vấn anh. Tài liệu mới nhiều vô kể.

Mấy tài khoản marketing về eSports đó là cao thủ ké fame, để tăng lượt xem, mỗi lần đăng video, ảnh bìa đều cắt đúng khung hình có Dư Qua, thu hút một đám fan vào xem.

Từ Y Đồng là một trong số đó.

Khu bình luận thường không thể nhìn nổi, qυầи ɭóŧ bay loạn xạ, con gái thì thôi, có vài thằng con trai cũng hùa theo gọi chồng.

Tình địch vậy mà còn vượt cả giới tính... Từ Y Đồng lần nào xem cũng thấy trong lòng tức tối.

Cảm giác nguy cơ dâng lên, cô càng kiên định quyết tâm mỗi ngày phải tạo sự chú ý, nhắc nhở về sự hiện diện của mình trước mặt Dư Qua. Cứ kiên trì như vậy một thời gian, hôm kia Từ Y Đồng buổi tối ra ngoài uống rượu với CC, không cẩn thận uống quá chén, lỡ mất một ngày không nhắn tin cho anh.

Hôm qua tỉnh dậy ở nhà CC, việc đầu tiên Từ Y Đồng làm là mò điện thoại, xem Dư Qua có nhắn WeChat cho cô không.

Kết quả.

... Không có gì xảy ra.

Dường như chỉ có Từ Y Đồng chủ động nhắn, Dư Qua mới trả lời. Cô đột nhiên không nhắn nữa, anh cũng chẳng để tâm, một câu dư thừa cũng không có.

Thế thì cũng thôi đi.

Tối hôm qua Từ Y Đồng theo lệ "thỉnh an" Dư Qua, kết quả đợi mười phút, anh trực tiếp không trả lời luôn.

Nằm trên giường ở thẩm mỹ viện, cô càng nghĩ càng buồn bực. Mặt đã đắp đầy mặt nạ tảo biển, miệng bị bịt kín, vẫn không ngừng được, tâm sự với Mạt Lị ở giường bên cạnh.

Mạt Lị im lặng lắng nghe, uyển chuyển nói: "Không phải cậu cũng quên một ngày sao? Có lẽ hôm qua anh ấy cũng quên thôi."

Từ Y Đồng phản bác: "Anh ấy rõ ràng là cố ý không trả lời."

Mạt Lị thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ cậu biết là được rồi.

"Nhưng cậu nói cũng có lý." Từ Y Đồng lẩm bẩm: "Anh ấy chắc chắn lại kiêu ngạo rồi, thấy mình không tìm anh ấy, không vui, đang cảnh cáo mình đây mà."

Mạt Lị quả thực không thể tin vào tai mình.

Sao người ta có thể tự an ủi mình đến mức này chứ.

"Thật ra mình không có ý đó..." Mạt Lị nghẹn lời mấy lần mới nói: "Nhưng cậu có thể lạc quan như vậy, mình cũng yên tâm rồi."

...

Sau mấy tuần thi đấu, danh sách top 4 giải mùa hè đã được xác định. Thứ Bảy, WR và TG lại đối đầu ở bán kết, kịch bản y hệt giải mùa xuân, TG thắng với tỷ số 3:1, hoàn thành kỳ tích lội ngược dòng từ vòng loại, tiến vào chung kết.

Cuối tuần, trận đấu giữa OG và JES cũng không có gì bất ngờ, thực lực của OG ở khu vực miền Tây là độc nhất vô nhị, dễ dàng giành chiến thắng.

Hai ứng cử viên vô địch ồn ào nửa năm của LPL lại gặp nhau ở chung kết.

Còn chưa bắt đầu đánh, fan hai bên đã cãi nhau trời long đất lở, mùi thuốc súng nồng nặc. Weibo toàn là dân hóng chuyện, lại có đại chiến thế giới để xem rồi.

9 giờ 50 tối, vừa kết thúc một ván đấu tập với WR.

A Văn như thường lệ cùng Dư Qua thảo luận về lối lên đồ bạo lực của anh: "Tiểu Hỉ à, cậu ăn phải thuốc nổ hả? Bao giờ cậu mới để bố rừng của cậu hết lo đây? Đối phương chọn LeBlanc loại pháp sư dồn sát thương thế kia, cậu mua nhiều đồ công thế làm gì?"

Dư Qua: "Tại sao không?"

"Chỉ có sống sót mới có thể gây sát thương, đám AD các cậu bao giờ mới hiểu đạo lý này?" A Văn thở dài: "Đặc biệt là giao tranh cuối game, lơ là một cái là bị sốc chết, còn đánh thế nào nữa? Cậu chỉ cần ra một món đồ kháng phép, chịu được đợt sát thương đầu tiên của LeBlanc, đợi nó hết kỹ năng, môi trường gây sát thương của cậu chẳng phải tốt hơn nhiều sao? Sao phải cực đoan như vậy."

Nghe cậu ta lảm nhảm nửa ngày không mấy kiên nhẫn, Dư Qua nói: "Cậu hiểu game kiểu gì thế, trước tiên về farm cho rõ con Cua Kỳ Cục của cậu đi rồi hãy dạy tôi chơi game."

A Văn ở ngoài vẫn bị gọi là "Leak cua ca", nguyên nhân là cậu ta từng trong trận đấu để lọt mất hai con Cua Kỳ Cục, bị bình luận viên và đông đảo cư dân mạng xử tội công khai.

A Văn tổn thương: "Đi chết đi."

Tiểu C xen vào: "Đúng thế, biết tại sao AD gọi là ADC không? AD là phải Carry, hiểu không? Giai đoạn đầu chúng ta vốn đã yếu thế, lấy đâu ra chỗ cho sai lầm? Fish không lên đồ chí mạng, dựa vào các cậu cũng đánh không nổi đâu."

"Cậu cũng nghi ngờ trình độ hiểu game của tôi?"

"Vậy thì cậu đúng là chẳng hiểu gì cả."

Họ tranh luận đến đỏ mặt tía tai, Roy ngồi bên cạnh xem náo nhiệt, Dư Qua ngồi bên không nói một lời, cầm điện thoại lên.

Thời gian gần đến mười giờ.

Anh nhận ra mình lại theo thói quen bấm vào WeChat.

Dư Qua nhíu mày, đặt điện thoại xuống.

Thời gian từ 9:59 nhảy sang 10:00, màn hình điện thoại trên bàn sáng lên, có tin nhắn đến.

Dư Qua không động vào.

Đợi năm phút.

Ván đấu tập thứ hai vẫn chưa bắt đầu, A Văn và Tiểu C giọng oang oang cãi nhau khiến anh đau đầu. Dư Qua cầm điện thoại của mình lên.

Mở khóa.

Từ Y Đồng: [Hôm qua sao anh không trả lời em?]

Từ Y Đồng: [Hôm kia em uống say với bạn nên quên nhắn tin cho anh, anh không phải tưởng mình được giải thoát rồi đấy chứ?]

Từ Y Đồng: [Đừng đi mà.]

Vài giây sau, cô lại gửi một đoạn ghi âm.

Dư Qua chuyển thành văn bản xem một lượt.

Dừng một chút, nhấn phát.

Giây tiếp theo, phòng huấn luyện của OG vang lên lời trách móc của Cừu Lười Biếng*: "Anh đừng có chiến tranh lạnh với người ta nữa được không? Em làm bằng bọt biển! Chứ không phải đất nặn!"

*Nhân vật hoạt hình nổi tiếng trong Cừu vui vẻ và Sói xám.

A Văn nhìn anh, Tiểu C nhìn anh, Roy nhìn anh, Will cũng nhìn anh.

Dư Qua bình tĩnh đối mặt với họ.

A Văn: "Nào, solo một ván."

Dư Qua vẻ mặt vẫn thờ ơ: "Làm gì?"

A Văn: "Không phải cậu nghi ngờ trình độ hiểu game của tôi sao?"

Dư Qua ờ một tiếng, đặt điện thoại xuống: "Chọn tướng gì?"

A Văn: "Đặt hình phạt trước đã."

Chờ cậu ta nói, Dư Qua di chuyển chuột, chuẩn bị tạo phòng Custom.

"Tôi đặt cược cái gì đó độc ác vào."

Dư Qua bình tĩnh không chút gợn sóng: "Tùy cậu."

A Văn: "Thua thì xóa WeChat của Từ Y Đồng."

Dư Qua: "..."

Anh dừng động tác, nghiêng đầu.

A Văn nhướng mày, đầy tự tin: "Chơi không?"

Dư Qua thoát khỏi phòng vừa tạo, lạnh lùng đáp lại cậu ta hai chữ: "Đồ điên."