Chương 21

Máy lạnh mát mẻ dễ chịu, sofa da vừa rộng vừa mềm, Từ Y Đồng ngủ thϊếp đi lúc nào không hay. Không biết qua bao lâu, mí mắt cô động đậy, co người lật mình, mơ màng tỉnh lại.

Trong tầm nhìn mơ hồ, có một người đang ngồi cách đó không xa.

Cô dụi dụi mắt, giọng ngái ngủ cất lên: “Tiểu Nặc?”

Dư Nặc vẫn luôn ở bên cạnh, nghe thấy động tĩnh, lập tức quay đầu, giọng nói dịu dàng: “Chị tỉnh rồi à?”

Từ Y Đồng xoay cái cổ mỏi nhừ: “Em đến lúc nào thế, sao không gọi chị...”

Dư Nặc giải thích: “Em mới đến không lâu, thấy chị ngủ rồi nên không gọi.”

“Mấy giờ rồi?”

Từ Y Đồng theo phản xạ tìm điện thoại, cùng với động tác ngồi dậy của cô, chiếc áo khoác đắp trên người cũng tuột xuống.

Suy nghĩ vẫn còn mơ màng, phản ứng của cô hơi chậm chạp: “Ể? Áo của ai đây...”

Màu đỏ trắng đặc trưng khiến cô thấy hơi quen mắt, Từ Y Đồng cầm lên, lật mặt sau lại. Giữa một rừng logo nhà tài trợ đủ màu sắc, ID vàng chóe kia vô cùng nổi bật là [OG-Fish]

Từ Y Đồng thuận miệng hỏi: “Em đắp cho chị à?”

Dư Nặc: “...”

“Không phải.” Nếu cô ấy không đoán sai: “Chắc là anh của em từng đến.”

“Anh của em á?!”

Câu trả lời này hoàn toàn ngoài dự đoán của Từ Y Đồng.

Cô có chút không dám tin, vội vàng sờ sờ khóe miệng mình, vừa nãy ngủ có chảy nước miếng không nhỉ!

Chìm vào im lặng....

Không vui thầm là không thể nào. Từ Y Đồng muốn bình tĩnh một chút, nhưng khóe miệng vẫn không kiểm soát được mà nhếch lên điên cuồng.

Cô không nhịn được tự luyến một câu: “Anh của em cũng quan tâm chị ghê nhỉ.”

Dư Nặc “Ừm” một tiếng.

Ngoài cái này ra, cô không biết trả lời thế nào.

Dư Nặc hiểu Dư Qua.

Đắp áo khoác của mình cho người khác phái, bất kể thuộc mức độ quan tâm nào, đây đều không phải chuyện anh ấy sẽ dễ dàng làm.

Từ góc độ anh em ruột mà nói, cô cảm thấy đây hẳn là bí mật của riêng Dư Qua, chuyện mà anh ấy không muốn người ngoài nhúng tay vào.

Giống như cô và Trần Du Chinh.

Cho nên cô cũng không thể nói nhiều hơn.

Từ Y Đồng lâng lâng ôm lấy chiếc áo khoác trên đầu gối, ngắm tới ngắm lui, lại đưa đến gần hơn, đặt dưới chóp mũi hít hà.

Mùi hương cây cỏ thanh thanh nhàn nhạt.

Không biết anh ấy dùng nước giặt hiệu gì, thơm ghê. Vừa nghĩ đến đây có thể là cái anh ấy vừa mặc qua, cô liền dừng lại.

Không được nghĩ nữa.

Dừng lại.

Ý thức được Dư Nặc còn đang nhìn bên cạnh, Từ Y Đồng tạm thời thu liễm một chút dáng vẻ mê trai của mình.

Thấy vẻ mặt phức tạp của cô ấy, Từ Y Đồng cười gượng: “Sao thế?”

Dư Nặc lắc đầu, muốn nói lại thôi: “Không có gì.”

Bên ngoài một trận tiếng người ồn ào, ban huấn luyện và người của bộ phận vận hành công ty vừa họp xong đi xuống, đi ngang qua phòng nghỉ tầng hai, thấy bên trong có người, anh Huy ngậm điếu thuốc ló đầu vào, nhìn một vòng: “Tiểu Nặc? Sao em lại ở đây.”

Thấy trên sofa còn có một người ngồi, có chút ấn tượng, nhưng nhất thời không nhớ ra, anh Huy ngập ngừng: “Vị này là...?”

Từ Y Đồng lại rất nhớ người đàn ông thích ép người khác uống rượu này: “Chúng ta từng ăn cơm chung mà, quên rồi sao?”

“Ồ, là cô à.” Anh Huy bừng tỉnh: “Fan nữ của Fish.”

...

9 giờ rưỡi, trận đấu tập kết thúc.

Phía sau họ, phân tích viên dùng một máy tính riêng để OB toàn cục, cầm sổ ghi xoèn xoẹt những vấn đề vừa xảy ra trong game.

Tiểu C lo lắng liếc nhìn Dư Qua.

Bộ đôi đường dưới của họ về cơ bản là đi cùng nhau toàn trận, support lúc nào cũng chú ý AD, Tiểu C là người đầu tiên phát hiện trạng thái của anh ấy không ổn. Pha giao tranh rồng con vừa rồi, Dư Qua ở một vị trí rất tốt để thả diều lại bị mid và rừng còn thấp máu của đối phương gϊếŧ trong nháy mắt.

Lúc đó Tiểu C ngồi ngay bên cạnh anh ấy, nhìn thấy cổ tay anh ấy run lên không rõ ràng.

Tuyển thủ chuyên nghiệp thi đấu lâu năm cả người đầy thương tích là chuyện thường, Dư Qua cũng không ngoại lệ. Lúc chấn thương vai, chấn thương tay nghiêm trọng, anh ấy thậm chí không cầm nổi chuột, cần phải vào bệnh viện.

“Tay anh ổn chứ?” Tiểu C hỏi.

Dư Qua im lặng một lúc: “... Không sao.”

Họ review tổng kết như thường lệ khoảng mười mấy phút, xem như là kết thúc. Một đám người đứng dậy, người cần đi vệ sinh thì đi vệ sinh, người cần lấy đồ ăn ngoài thì lấy đồ ăn ngoài.

A Văn cầm gói thuốc, cùng Dư Qua đi ra ngoài.

Anh Huy đang đứng nói chuyện với nhân viên ở hành lang, thấy họ ra, hỏi một câu: “Xong rồi à? Hôm nay đánh thế nào.”

A Văn nhún vai: “Thắng nhẹ nhàng, hoàn toàn không áp lực.”

Họ nói chuyện chưa được hai câu, cửa phòng nghỉ bên cạnh bị người từ bên trong đẩy ra, một cái đầu ló ra: “Các anh đánh xong rồi à?!”

Từ Y Đồng hào hứng chui ra từ sau cánh cửa, cứ thế xinh tươi mơn mởn đứng trước mặt mọi người.

Mọi người đều nhìn qua.

A Văn chỉ vào cô, lời nói nghẹn lại: “Cô...”

Dư Qua cũng nhìn cô, ánh mắt dừng lại, cảm thấy thái dương lại bắt đầu âm ỉ đau.

Giữa mùa hè, nhiệt độ ngoài trời gần 35 độ, cô lại mặc một chiếc áo khoác rộng thùng thình, vạt áo gần như che quá đùi, rất không vừa người. Đây không phải trọng điểm, trọng điểm là...

A Văn: “Sao cô lại mặc áo của Fish?”

Lúc này mắt Từ Y Đồng đặc biệt sáng ngời, giọng điệu như làm nũng: “Anh ấy đưa cho tôi đó, các anh bật điều hòa thấp thế, tôi hơi lạnh mà.”

Dư Qua: “...”

Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều dùng ánh mắt không nói mà hiểu lại mờ ám, quét tới quét lui giữa Từ Y Đồng và Dư Qua.

Rõ ràng là anh chủ động đưa áo cho cô, nhưng Từ Y Đồng vẫn không hiểu sao lại chột dạ, cứ như cô cố tình hủy hoại sự trong sạch của anh giữa thanh thiên bạch nhật vậy... Thôi được rồi, đúng là cũng có chút tư tâm này thật.

Vẻ mặt Dư Qua âm trầm, môi mấp máy, rõ ràng là muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói, bỏ cuộc.

Mặt lạnh đối mặt với cô vài giây, Dư Qua lên tiếng: “Xuống lầu đợi tôi.”

Nói xong anh liền đi.

Ngoài bước chân có hơi vội, cả người vẫn điềm tĩnh tự chủ như vậy.

Nhìn cảnh này, có một nhân viên khẽ hỏi anh Huy: “Đây là bạn gái Fish à?”

Anh Huy ngẫm nghĩ một lát, hiểu ra rồi.

...

Từ Y Đồng đợi Dư Nặc lấy xong đồ, cùng nhau xuống lầu.

Xe đã đợi sẵn ở cửa.

Nên ngồi ghế phụ hay ngồi hàng sau, Từ Y Đồng đã cực kỳ phân vân trước khi lên xe.

Nhưng Dư Nặc đã tự giác ngồi ra sau rồi, nếu cô cứ thế chạy lên phía trước, để em gái một mình, hình như cũng không tốt lắm. Từ Y Đồng do dự vài giây, cuối cùng vẫn chọn mở cửa ghế sau.

Một luồng khí lạnh ập vào mặt, điều hòa đã được bật sẵn.

Cô nhoài người về phía trước, vỗ vỗ ghế lái, vui vẻ nói: “Sư phụ, xuất phát được rồi!”

“Sư phụ” liếc cô một cái qua gương chiếu hậu, giọng không cảm xúc nói: “Trả áo đây.”

Từ Y Đồng thất vọng "a" một tiếng: “Anh muốn mặc bây giờ à?”

Dư Qua không nói gì.

Cô quan tâm: “Bây giờ anh hơi lạnh hả?”

Dư Qua miễn cưỡng “Ừm” một tiếng.

Từ Y Đồng chu đáo nhắc nhở anh: “Không sao đâu, em không sợ nóng, nếu anh thấy lạnh thì chỉnh điều hòa cao lên chút đi.”

Dư Qua: “...”

Dư Nặc “Phụt” một tiếng, bật cười, bị Dư Qua liếc một cái, lại lập tức cúi đầu, nín cười.

Từ Y Đồng phồng má: “Em về đến nhà sẽ trả anh, được chưa.”

Dư Qua xoay vô lăng, lái xe lên đường.

Từ Y Đồng thoải mái ngồi yên.

Anh không hỏi cô ở đâu, Từ Y Đồng cũng nín nhịn không chủ động nhắc tới. Dù sao nếu đưa Dư Nặc về trước, hai người họ còn có thể ở riêng một lát...

Hai anh em đều không phải người hoạt bát, chỉ cần người ồn ào nào đó yên phận lại, trên xe liền không ai chủ động nói chuyện.

Từ Y Đồng như nhớ ra gì đó, móc hai quả quýt từ trong túi ra, chia cho Dư Nặc một quả.

Dư Nặc nghi hoặc: “Ở đâu ra vậy?”

Từ Y Đồng láu lỉnh: “Chị thuận tay lấy ở phòng nghỉ của họ đó.”

Cô vịn ghế trước, hỏi Dư Qua: “Anh ăn không? Em bóc cho anh nhé.”

Dư Qua tập trung lái xe: “Không ăn.”

Cô lại hỏi: “Vậy có túi rác không ạ?”

Dư Qua không nói gì, một lát sau, đầu cũng không ngoảnh lại, ném một cái túi ra ghế sau.

Ăn quýt, yên tĩnh chưa được bao lâu, Từ Y Đồng lại lúng búng nói: “Sao anh lái xe không bật nhạc? Không buồn ngủ à?”

Dư Qua như không nghe thấy.

Từ Y Đồng cầm điện thoại lên, tự mình nói: “Bluetooth trên xe anh kết nối thế nào? Để em bật nhạc cho anh nghe nha.”

Trải qua hai cái đèn đỏ, dưới sự nỗ lực của Từ Y Đồng, cùng sự phối hợp "miễn cưỡng" của chủ xe, cuối cùng cô cũng được như ý bật nhạc lên.

Dư Qua liếc nhìn màn hình điều khiển trung tâm, tiêu đề danh sách nhạc lướt qua: [Đốt cháy động cơ, top 10 bài nhạc hot nhất Douyin, DJ nonstop cực cháy cho xe hơi.]

Anh khựng lại.

Nhạc dạo vang lên, tiếng trống cực mạnh bất ngờ dội thẳng vào màng nhĩ Dư Qua, não anh như ngừng hoạt động vài giây.

Từ Y Đồng lắc lư đầu, vui vẻ hỏi: “Hay không?”

Dư Qua trấn tĩnh lại một chút, mới lên tiếng: “Cô thấy sao?”

Cô trả lời rất nghiêm túc: “Em thấy khá là nhiệt huyết mà, lái xe rất hợp nghe cái này.”

Dư Qua: “...”

Chứng kiến toàn bộ quá trình, Dư Nặc lần đầu tiên cảm thấy, tính tình anh trai mình hình như cũng khá tốt.

Ít nhất là đối với Từ Y Đồng.

...

Thấy Dư Qua chẳng buồn để ý đến mình, Từ Y Đồng cũng không làm phiền anh nữa, quay sang nói chuyện với Dư Nặc.

Dù sao thì cô nói chuyện với ai cũng không hết chuyện.

Dư Nặc lại rất thích nói chuyện với Từ Y Đồng.

Mặc dù cô ấy khá là ít nói, từ nhỏ tính tình cũng rất yên tĩnh, nhưng bạn bè cô ấy kết giao đều là những người náo nhiệt.

Từ Y Đồng chia sẻ cẩm nang ẩm thực Thượng Hải của mình cho Dư Nặc, từ nhà hàng Michelin lớn đến quán cóc vỉa hè nhỏ. Cô vừa nói, Dư Nặc vừa lấy điện thoại ghi lại, đến cả xe dừng lúc nào cũng không biết.

Mãi cho đến khi Dư Qua lên tiếng cắt ngang họ: “Đến rồi.”

Dư Nặc mới ngơ ngác ngẩng đầu.

Sao hôm nay nhanh thế?

Dư Nặc cầm đồ của mình xuống xe, Từ Y Đồng cũng xuống xe theo để tiễn cô ấy.

Nhìn theo cô ấy vào khu dân cư, Từ Y Đồng chỉnh lại trang phục đầu tóc, chạy lon ton, vòng nửa vòng, kéo mở cửa ghế phụ.

Thắt dây an toàn, ngồi ngay ngắn xong, thấy Dư Qua im lặng nhìn sang, cô dè dặt hỏi: “Gì ạ?”

Không phải là muốn đuổi mình ra sau đấy chứ.

“Ở đâu?” Anh nói.

Từ Y Đồng vội vàng đọc địa chỉ.

Anh cầm điện thoại lên, nhập vị trí cô nói vào định vị, không kết nối Bluetooth.

Xe lại lăn bánh.

Cảm giác ngồi bên cạnh anh không giống bình thường, nhất là khi trên xe đã bớt đi một người, trong không gian nhỏ bé, chỉ còn lại hai người họ.

Nhạc DJ sôi động trong xe vẫn đang phát, Từ Y Đồng lặng lẽ mở app nhạc, chuyển sang một bài hát chậm.

Cô nghiêng đầu nhìn anh.

Dư Qua nhìn chằm chằm đường phía trước.

Chú ý thấy tay anh đặt trên vô lăng có dán thứ gì đó giống cao dán, cô không khỏi hỏi: “Tay anh sao thế? Bị thương à?”

“Không phải.”

“Ồ.” Từ Y Đồng yên tâm rồi.

Xe chạy vào đường hầm, ánh sáng đột nhiên sáng hẳn lên, Từ Y Đồng tò mò đánh giá nội thất trong xe.

Giống như chủ nhân của nó, lạnh lẽo vắng lặng, không có bất kỳ đồ trang trí dư thừa nào, cứ như vừa mới xuất xưởng.

Giọng nữ máy móc của định vị đang đọc lộ trình.

Từ Y Đồng đột nhiên hỏi: “À đúng rồi, anh từng nghe bài "Cá" chưa?”

“Chưa.”

“Của Trần Khởi Trinh.”

Anh dường như suy nghĩ một chút, nhàn nhạt nói: “Không biết.”

Từ Y Đồng: “Em bật cho anh nghe thử.”

Bật bài hát này lên, cô hiếm khi yên lặng đến vậy, im phăng phắc không nói một lời nào.

Trên cầu vượt xe cộ như mắc cửi, đèn đường thẳng tắp, tòa nhà phía xa đèn đuốc huy hoàng. Giọng nữ thanh thoát chậm rãi vang lên, trong đêm tối có vẻ đặc biệt dịu dàng.

Một bài hát kết thúc, Từ Y Đồng hỏi: “Hay không?”

“Ừm.”

Từ Y Đồng lén nhấn nút lặp lại một bài.

Xe xuống khỏi cầu vượt, nhập vào đường chính chạy một đoạn, Từ Y Đồng nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên cảm thấy nơi này hơi quen. Cô quay đầu, vừa định nói với anh, đây là nơi cô học cấp ba.

Còn chưa kịp mở miệng, chuông điện thoại của anh vang lên.

Thấy Dư Qua không có động tĩnh, Từ Y Đồng nhìn theo, thấy ghi chú cuộc gọi đến, cô nhắc nhở: “Là điện thoại của mẹ anh kìa.”

Dư Qua không nói gì.

Reng một hồi, không ai bắt máy, điện thoại tự động ngắt.

Không bao lâu sau, điện thoại lại reo, vẫn là người vừa rồi gọi tới.

Dư Qua cầm điện thoại lên, nhấn tắt máy.

Trong lòng Từ Y Đồng mơ hồ có một suy đoán không rõ ràng, nhưng cũng không dám mở miệng hỏi.

Lại lái thêm mười phút, Dư Qua từ từ dừng xe vào lề đường, giọng bình thản nói với cô: “Tôi ra ngoài gọi điện thoại.”

Từ Y Đồng: “Được, anh đi nhanh đi.”

Anh xuống xe.

Cô ngồi một mình trong xe đợi mười phút.

Từ Y Đồng lướt Weibo không mục đích, thấy cửa xe mở ra, Dư Qua ngồi vào. Cô định mở miệng hỏi gì đó, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của anh, lại nhịn xuống.

Nửa quãng đường còn lại, anh không hề mở miệng nói chuyện nữa.

Mặc dù bình thường Dư Qua cũng không nói nhiều, nhưng Từ Y Đồng cảm nhận rõ ràng, sau khi nhận cuộc điện thoại đó, tâm trạng anh trở nên rất tệ.

...

Từ Y Đồng ngẩn người một lúc, xe rẽ một cái, dừng ở ngã tư đường.

Dư Qua tắt định vị: “Đến rồi.”

Từ Y Đồng hoàn hồn, liếc nhìn anh, dè dặt nói: “Vậy em đi nhé, anh về lái xe cẩn thận.”

Cô chậm rãi tháo dây an toàn, lưu luyến cởϊ áσ khoác ra. Mở cửa xe, lại nói thêm một câu: “Hôm nay cảm ơn anh đã đưa em về nhà.”

Dư Qua “Ừm” một tiếng.

Từ Y Đồng đi ra ngoài được hai bước, như có cảm ứng, quay đầu nhìn lại.

Chiếc xe kia vẫn dừng ở chỗ cũ không nhúc nhích.

Không hiểu sao, chân cô dừng lại.

Nấp sau một gốc cây, Từ Y Đồng lặng lẽ nhìn xe của Dư Qua, đợi anh rời đi trước.

...

Bài hát trong xe vẫn đang lặp lại.

Dư Qua yên lặng ngồi nghe.

Đến lần thứ ba hát đến câu "Đừng để em bay đi, hãy dịu dàng nuôi dưỡng em", điện thoại của anh sáng lên.

Dư Qua cầm lên.

Từ Y Đồng: [Anh đi chưa?]

Cùng lúc đó, Từ Y Đồng ngồi xổm sau gốc cây, dán mắt vào màn hình điện thoại, đợi anh trả lời.

Nếu Dư Qua không trả lời, cô sẽ đợi thêm ba phút nữa rồi đến hỏi xem tình hình thế nào.

Nếu Dư Qua nói đi rồi, cô sẽ lập tức chạy tới gõ cửa kính xe, làm anh khó xử một chút.

Sau đó điện thoại rung nhẹ.

Tiểu Ngư: [Chưa.]

Không ngờ anh lại thành thật như vậy, Từ Y Đồng ngẩn ra, ngược lại có chút không biết làm sao. Cô nghĩ nghĩ, gõ chữ: [Sao vậy ạ?]

Trong khung chat, cô xóa xóa gõ gõ.

Tại sao không đi?

Có phải lái xe hơi mệt rồi không?

Hay là đột nhiên lại xảy ra chuyện gì rồi?

Ngay lúc cô đang phân vân không biết hỏi thế nào, anh trả lời một tin nhắn.

Tiểu Ngư: [Bluetooth của cô chưa ngắt.]