Từ Y Đồng nói nổi giận là nổi giận, mắng xối xả một trận.
Mọi người chết lặng.
Trong phút chốc, mọi ánh mắt khác nhau của tất cả những người có mặt đều đồng loạt đổ dồn về phía Dư Qua.
Mí mắt anh giật giật.
Gương mặt liệt vốn dĩ dù núi Thái Sơn sụp trước mặt cũng không đổi sắc, giờ phút này cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.
Mà cô vẫn đắm chìm trong màn kịch của mình, lúc thì nhìn trời, lúc thì thở dài, tỏ vẻ rất bực bội: "Ngại quá, tôi nói chuyện với bạn mấy câu, nếu bên anh không có thời gian thì tôi đi hỏi quán khác vậy."
Đầu dây bên kia cũng bị màn đột ngột này làm cho ngớ người.
Cô giả vờ giả vịt: "Tôi không làm phiền nữa."
"Khoan đã, cô ơi." Bên kia gọi cô lại.
Từ Y Đồng hơi dừng lại: "Chuyện gì."
Do dự, đối phương ngập ngừng: "Hay là tôi đi hỏi giúp cô lần nữa? Cô đợi một chút nhé."
Cô tỏ vẻ rất miễn cưỡng: "Được rồi, vậy anh đi hỏi lại đi."
Biểu cảm của Dư Qua biến đổi khôn lường, nhìn chằm chằm cô.
Không biết đối phương lại nói gì, vẻ mặt Từ Y Đồng mang theo vài phần điềm tĩnh, vài phần mất kiên nhẫn, cao quý lạnh lùng đáp một tiếng.
Ba phút sau, với vẻ ung dung của một nghệ sĩ biểu diễn lão làng, cô cúp điện thoại.
Khóe miệng Dư Qua giật giật.
Roy há hốc mồm: "Thế nào rồi?"
Từ Y Đồng cười khẩy, đắc ý vỗ tay: "Xong xuôi rồi!"
Những người khác: "..."
A Văn cổ họng hơi nghẹn lại: "Đúng là thiên tài nha."
Will cười muốn tắt thở: "Hay, đúng là đặc sắc, tôi chịu hết nổi rồi, cô cũng hài quá đi mất."
Tiểu C kinh ngạc thốt lên: "Còn có thể làm vậy sao, học được rồi."
Người có thể khiến Dư Qua phải chịu thiệt đúng là hiếm thấy, Dư Nặc thật ra cũng muốn cười, nhưng nhìn Dư Qua không hề nhúc nhích, cô vẫn cố nhịn.
Từ Y Đồng ung dung đón nhận "lời khen" của họ, vừa quay đầu lại, đã bắt gặp ánh mắt của Dư Qua.
Anh nhìn cô không biểu cảm.
Gần như trong nháy mắt, vẻ mặt vênh váo của Từ Y Đồng liền biến thành nụ cười lấy lòng, ngây thơ.
Cô nghiêng đầu: "Sao thế?"
"..."
Giọng hỏi nhẹ nhàng: “Anh không giận thật đấy chứ?"
Tốc độ chuyển đổi biểu cảm và giọng điệu của cô nhanh như tàu lượn siêu tốc, mượt mà đến mức Dư Qua không kịp phản ứng.
Khóe miệng khẽ nhúc nhích.
Trong khoảnh khắc nhận ra mình muốn cười, anh theo bản năng nhíu mày.
Lạnh mặt dời tầm mắt đi, im lặng ít nhất mười giây, Dư Qua mới lên tiếng: "Không có."
Chuyện này cho qua, trận đấu đang chiếu trên TV vừa hay đến ván đấu quyết định, bình luận viên cũng trở nên sôi nổi hào hứng.
Họ bắt đầu tán gẫu câu được câu chăng.
Từ Y Đồng hiện tại vẫn còn khá ít hiểu biết về game LOL, những thứ mà đám tuyển thủ chuyên nghiệp thảo luận cô hoàn toàn nghe không hiểu, nhưng điều này hoàn toàn không cản trở việc cô thích nghe.
Đó là nghe Dư Qua nói chuyện.
Giọng trầm hoàn hảo quyến rũ này... hoàn toàn là đẳng cấp sát thủ tình yêu qua mạng mà.
Trong đầu miên man nghĩ về những chuyện linh tinh này, Từ Y Đồng không để lại dấu vết mà dựa người ra sau một chút, để tiện quan sát anh.
Dư Qua đang xoay cốc nước, cổ tay đặt trên mép bàn, đầu ngón tay lướt dọc theo miệng cốc nửa vòng.
Đây hình như là thói quen nhỏ của anh ấy? Lần trước ăn cơm cũng vậy. Từ Y Đồng lại có phát hiện mới.
Tiểu C lén hỏi A Văn: "Ăn cơm xong cả rồi, sao mình không đi?"
A Văn mặt không đổi sắc, thản nhiên như không, cũng hạ giọng đáp lại cậu ta: "Cậu nhìn anh Fish của cậu xem có giống muốn đi không?"
Tiểu C rất mờ mịt, cũng rất nghi hoặc: "Fish? Anh ấy sao thế? Sao lại không muốn đi?"
A Văn: "Anh em có được cô gái mình thích không dễ dàng, hiểu chuyện chút đi được không?"
Tiểu C trố mắt như động đất, không dám tin mà liếc nhìn Dư Qua.
Vẻ mặt anh nhàn nhạt, trông cũng không khác gì mọi khi.
Tiểu C thật lòng trách móc cậu ta: "Sao cậu mở miệng là nói bừa thế? Đừng có bịa đặt nhé."
A Văn cũng thấy lạ, sao trên đời lại có người thiếu não đến thế. Cậu ta hỏi: "Cược không?"
Tiểu C nửa tin nửa ngờ.
...
Một pha giao tranh tổng kết thúc, A Văn lớn tiếng nhận xét: "Trạng thái này của KKL, tôi thấy vào vòng trong cũng khó khăn đấy, giải thế giới hết hy vọng rồi nhỉ."
Điện thoại Dư Qua sáng lên.
Có người gửi tin nhắn WeChat.
Anh dùng khóe mắt liếc người bên cạnh.
Cô đang cúi đầu.
A Văn lại hỏi: "Đúng rồi, Fish, người đi rừng này của KKL trước đây có phải từng đến OG thử việc không?"
Dư Qua cầm điện thoại lên: "Chắc vậy, không nhớ rõ."
Mở WeChat, một dòng tin nhắn hiện ra.
Từ Y Đồng: [Anh từng yêu qua mạng chưa?]
Hơi vượt quá phạm vi hiểu biết, Dư Qua nhìn chằm chằm dòng chữ này ba lần.
Anh bình tĩnh đặt điện thoại xuống, không trả lời.
A Văn đồng cảm: "Người đi rừng này bất lực thật, kiểm soát hết tài nguyên rồi, cả ba đường đều nát, đúng là rút kiếm nhìn quanh lòng mờ mịt."
Roy trêu chọc: "Có phải bị fan Wan thần mắng nhiều quá không? Đường dưới của WR này đúng là mạnh thật, đặt vào TG chắc đã mồ hôi đầm đìa rồi."
Tiểu C: "Cậu đừng nói, Chu Đãng giải nghệ rồi mà sức chiến đấu của fan đúng là đáng sợ thật, ai nấy đều là nhà văn học lớn, có thể cùng anti fan của Fish ở Tieba chửi nhau tám trăm tầng lầu suốt đêm không ngừng."
"Anti fan của Fish?" Will bắt được trọng điểm, vỗ vào gáy cậu ta một cái: "Mẹ kiếp cậu thành thật khai báo đi, lén lút xem bao nhiêu bài đăng bôi nhọ Fish rồi?"
Từ Y Đồng đặt điện thoại trên đùi, tiếp tục gõ lạch cạch.
Điện thoại lại sáng lên, Dư Qua không động đậy.
Dưới bàn, cô dùng mũi chân khẽ đá vào ghế của anh.
Dư Qua khựng lại, cầm điện thoại lên lần nữa.
...
Từ Y Đồng: [Có ai nói với anh là giọng anh rất hay không?]
Anh như bị ai đó đột ngột bấm nút tạm dừng.
Thích thú quan sát phản ứng của Dư Qua, Từ Y Đồng không ngừng cười thầm trong lòng.
Nhân lúc những người khác đang tập trung xem trận đấu, cô cuối cùng không nhịn được mà dựa sát lại một chút, khẽ hỏi: “Anh thấy giọng em có hay không?"
Dư Qua: "..."
Cô hỏi như vậy, anh phân tâm suy nghĩ một chút.
Thú thật, Dư Qua không nhạy cảm lắm với ngoại hình và giọng nói của bản thân hay người khác. Không có cảm giác gì đặc biệt, cũng không nhớ được. Chỉ là gần đây cô quả thực nói quá nhiều trước mặt anh, khiến anh không thể không có ấn tượng.
Đặc biệt là mỗi lần cô nói chuyện đều tràn đầy cảm xúc, ngữ điệu lên xuống trầm bổng, kết thúc vui vẻ thì cao giọng, còn mang theo âm mũi. Giống hệt Cừu Lười Biếng trong phim hoạt hình tuổi thơ gọi "Cừu vui vẻ và Sói xám".
Vì vậy, Dư Qua đưa ra câu trả lời.
Fs: [Bình thường.]
Từ Y Đồng dường như đã đoán trước được, cũng không thất vọng: "Haizz, bạn thân em cũng nói giọng em giống học sinh tiểu học."
Dư Qua: "..."
Anh hơi muốn cười.
"Anh có biết tại sao giọng em giống học sinh tiểu học không?"
Mắt Dư Qua nhìn chằm chằm vào TV, mở miệng: "Tại sao."
Từ Y Đồng: "Bởi vì hồi em đi học, trong giờ học rất thích kéo bạn cùng bàn nói chuyện riêng, em là nữ sinh bị thầy cô phạt đứng nhiều nhất lớp. Bạn thân em đều nói em nói quá nhiều, cổ họng bị lạm dụng quá mức rồi."
Nói xong cô còn có chút ngưỡng mộ mà tổng kết: "Cho nên những người ít nói như các anh, giọng nói mới hay như vậy đó."
Yết hầu Dư Qua khẽ động.
Vài giây sau, Từ Y Đồng tinh mắt phát hiện khóe môi anh cong lên có sự thay đổi.
Lòng cô rung động.
Dư Qua cười?
Cả người Từ Y Đồng có chút mơ hồ, theo bản năng nín thở, không dám có hành động thừa thãi, chỉ sợ kinh động đến anh rồi anh sẽ không cười nữa.
Cô đột nhiên không quậy nữa, anh quay đầu lại, nhìn cô một cái: "Sao thế?"
Từ Y Đồng khô khan nói: "Lúc anh cười trông đẹp thật đấy."
Dư Qua cứng người lại, hoàn hồn. Anh không tự nhiên mím môi, ờ một tiếng.
...
Mọi người cũng không chú ý đến chuyện xảy ra ở đây, trận đấu giữa KKL và WR chiếu xong, dì giúp việc qua dọn bàn.
Từ Y Đồng vừa nãy còn hoạt bát nghịch ngợm, bây giờ im phăng phắc ngồi trên ghế chơi điện thoại.
Thấy họ đều đứng dậy, Từ Y Đồng ngẩng đầu: "Kết thúc rồi à?"
Will vươn vai: "Ừ."
Dư Nặc hỏi: "Chị Đồng Đồng, lát nữa chị về thế nào?"
Từ Y Đồng: "Chị bắt taxi vậy."
"Vậy chị có muốn đợi em không? Chúng ta cùng đi."
A Văn kỳ quái nhìn cô một cái: "Em không phải nghỉ phép đến ngày kia sao?"
"À..." Dư Nặc ấp úng: "Em đột nhiên nhớ ra còn ít đồ chưa dọn, phải về nhà một chuyến."
Bước chân Dư Qua khựng lại, liếc nhìn thời gian.
7 giờ rưỡi họ có hẹn đấu tập.
"Lát nữa anh đưa em về."
Dư Nặc vội vàng lắc đầu: "Không cần đâu, em cũng bắt taxi."
Dư Qua nhíu mày.
A Văn cũng khuyên theo: "Em lại chẳng có việc gì, đợi anh trai em đi, tối muộn rồi một cô gái nhỏ như em bắt taxi nguy hiểm lắm."
Từ Y Đồng nhanh chóng liếc nhìn Dư Qua, kịp thời nói xen vào: "Cô gái lớn như em cũng khá là không an toàn."
A Văn thuận nước đẩy thuyền: "Vậy thì đưa đi cùng luôn."
Dư Qua không nói gì.
Từ Y Đồng làm bộ cầm điện thoại lên, thở dài thườn thượt: "Thôi vậy, em tự bắt taxi cũng không sao đâu."
"Chín giờ."
Ném lại câu đó, Dư Qua quay đầu đi thẳng không ngoảnh lại.
Cô ngẩng đầu: "Chín giờ gì cơ?"
Nhìn bóng lưng anh, A Văn đầy ẩn ý giải thích: "Bảo cô đợi đến chín giờ, sau khi bọn tôi đấu tập xong."
...
Dư Nặc đưa Từ Y Đồng lên phòng nghỉ trên tầng hai, nơi này chỉ cách phòng huấn luyện họ thường ở một bức tường, bình thường dùng để ăn đồ ăn ngoài và họp nhỏ.
Dư Nặc dùng điều khiển chỉnh điều hòa cho cô cao lên một chút: "Chị ngồi đây một lát nhé? Em đi dọn quần áo của em đã, khát thì trong tủ lạnh có nước ngọt."
Từ Y Đồng: "Okê! Em mau đi video call với Trần Du Chinh đi."
Mặt Dư Nặc đỏ lên: "Sao chị biết?"
Từ Y Đồng cười hì hì: "Chị còn biết lát nữa tối nó sẽ đến tìm em nữa cơ."
Dư Nặc cắn môi.
"Cặp đôi đang yêu nồng thắm thì khó mà tách rời." Từ Y Đồng tỏ vẻ thấu hiểu: "Được rồi, em mau đi đi, chị đây sẽ giữ bí mật giúp em."
Dư Nặc lí nhí: "Cảm ơn chị."
Nói xong liền chạy biến.
Trần Du Chinh tuy đáng ghét, nhưng vào thời khắc mấu chốt có thể dụ Dư Nặc đi, để cô thuận lý thành chương đi nhờ xe chuyến này, sao lại không phải là chị em đồng lòng chứ.
Từ Y Đồng thoải mái nằm dài trên chiếc ghế sô pha lớn, giơ điện thoại lên, tùy ý chụp một tấm ảnh, gửi vào nhóm chat bạn thân.
Trân Trân Khai Tâm: [Mọi người đừng nói chuyện hôm nay crush lái xe đưa mình về nhà nữa nhé!]
Thái Thái: [...]
Thái Thái: [Thật ra không ai nói cả.]
CC: [0 người quan tâm.]
Mạt Lị: [Tiến độ nhanh vậy?]
CC: [Tối nay gọi điện cho cậu, còn nghe máy không?]
Từ Y Đồng tán gẫu với họ trong nhóm một lúc, đám phụ nữ không có giới hạn này càng nói chuyện càng trở nên 18+. Từ Y Đồng thử tưởng tượng Dư Qua vào đó một chút, trong đầu không kiểm soát được mà hiện lên vài hình ảnh.
Má cô nóng lên, có chút không chịu nổi sự kí©h thí©ɧ này, tùy tiện mở một bộ phim hoạt hình, quyết định tẩy rửa tâm hồn đã vẩn đυ.c của mình.
Bận rộn cả ngày, phim hoạt hình lại có tác dụng ru ngủ, cả người Từ Y Đồng như muốn lún sâu vào chiếc ghế sô pha thoải mái này, mí mắt ngày càng nặng trĩu.
...
Tối nay có hẹn hai trận đấu tập.
Một ván kết thúc, người bên kia gõ chữ trên kênh công cộng, bảo họ đợi một chút, mạng ở căn cứ bên đó có vấn đề, FPS cứ bị giật lag.
A Văn gõ chữ: [Xong thì gọi chúng tôi.]
Roy tháo tai nghe, bất mãn nói: "Tôi thật sự phục cậu đấy, vừa nãy tôi xin bùa xanh sao cậu không cho?"
"Cậu chơi con Akali đó còn hài hước đến mức nào nữa? Suốt ngày ăn bùa xanh của tôi, cậu là đi rừng hay tôi là đi rừng?"
Lời này vừa nói ra, Roy càng khó chịu hơn: "Fish xin cậu bùa đỏ, cậu không cun cút nhường à?"
A Văn đáp trả: "Weibo của cậu có mấy triệu fan không? Cậu là minh tinh mạng à?"
Roy: "..."
Will ở bên cạnh cười chết.
Họ lời qua tiếng lại cãi nhau, Dư Qua không tham gia vào chủ đề, đẩy ghế đứng dậy.
Tiểu C tò mò: "Anh đi đâu đấy?"
Anh không có biểu cảm gì: "Lấy nước."
Roy vội vàng gọi: "Lấy giúp em chai nước ngọt!"
...
Khoảnh khắc đẩy cửa phòng nghỉ ra, động tác của Dư Qua dừng lại.
Người nào đó đang nằm sõng soài trên ghế sofa, nghẹo đầu, dùng một tư thế kỳ quái chơi điện thoại.
Dư Qua: "..."
Anh mắt không liếc ngang liếc dọc đi qua chiếc ghế sofa đó, kéo cửa tủ lạnh ra, lấy một chai nước.
Lấy nước xong quay lại, cô vẫn không có động tĩnh gì, giữ nguyên tư thế kỳ quặc đó, chuyên tâm chơi điện thoại.
Lần thứ hai Dư Qua đi qua chiếc ghế sô pha đó, anh dừng lại.
Tầm mắt rơi trên mặt cô.
Ồ, ngủ rồi.
Anh không động, lặng lẽ nhìn cô.
Từ Y Đồng hít thở sâu đều, mím môi, l*иg ngực phập phồng rất đều đặn, ngủ rất yên bình, giống như đây là nhà của cô vậy, vô cùng an tâm.
Do tư thế ngủ, áo của cô bị cuộn lên đến eo, lộ ra một đoạn eo nhỏ.
Hơi phân tâm, Dư Qua kiềm chế dời mắt đi, không nhìn kỹ.
Phòng nghỉ này có hai camera.
Anh lại đứng thêm một lúc, gửi tin nhắn cho Dư Nặc.
Fs: [Đưa Từ Y Đồng vào phòng em ngủ đi.]
Ba phút, Dư Nặc không trả lời tin nhắn.
Dư Qua ra hành lang, gọi điện thoại cho cô, hiển thị máy bận.
...
Thấy Dư Qua đi vào, Roy hỏi: "Nước ngọt của tôi đâu?"
Dư Qua khựng lại một chút, cụp mắt xuống, từ trên cao nhìn xuống cậu ta: "Quên rồi."
Roy ờ một tiếng, cũng không dám trách móc nhiều, cúi đầu tìm dép lê: "Thôi vậy, tự tôi đi lấy."
Đúng lúc chuẩn bị đứng dậy, thì bị người ta ấn xuống.
Roy kỳ quái nhìn Dư Qua: "Làm gì?"
"Muốn uống gì?" Anh bình tĩnh hỏi.
Roy mấy giây sau mới phản ứng lại: "Coca."
Dư Qua nhấc chiếc áo khoác trên ghế của mình lên, đẩy cửa đi ra ngoài.