Tính cách của Khương Hành vốn độc lập, làm gì cũng quen một mình.
Hồi nhỏ đi học một mình, lớn lên đi làm cũng một mình, bạn bè chẳng có bao nhiêu, chứ đừng nói đến việc có người chung giường chung gối.
Bị thông báo phải kết hôn, cậu không thấy có gì to tát. Một mình đến nhà họ Tống, cậu cũng chẳng cảm thấy có gì lạ. Giờ đây rửa mặt xong đứng bên mép giường, nhìn người và chó cùng nhau nằm co quắp, mắt sáng lấp lánh trên giường, cậu hiếm khi trầm mặc như vậy.
…Cái này, phải ngủ sao đây?
Cố tình người kia trên giường còn đang lầm bầm lầu bầu.
“Giường anh rất sạch sẽ.” Tống Nguyên Châu liếc nhìn sắc mặt Khương Hành một cái, lớn tiếng nói. Nhìn thì như đang nói với chính mình, nhưng thật ra đang cố tình nói cho ai đó nghe, chẳng cần phải đoán cũng biết.
“Ga giường hôm nay mới thay.”
Ngừng một chút, thấy Khương Hành vẫn chưa có động tĩnh gì, anh lấy hết can đảm nói tiếp: “Anh ngủ rất ngoan, tuyệt đối không như anh hai anh hay đạp người, đánh người.”
Nhìn ra được là đang cố gắng hết sức để chứng minh bản thân mình rất tốt, thuận tiện còn không cần thầy dạy cũng biết dẫm người một phát.
Khương Hành có chút buồn cười, sự ngượng ngùng không biết từ đâu đến đột nhiên tan biến. Cậu tiện tay quăng khăn lông còn ẩm lên ghế, nhấc chăn lên giường: “Ừ, em cũng không đạp người.”
Tống Nguyên Châu lập tức vui vẻ hẳn lên.
Anh giống như một loài động vật nhỏ có bản năng nhạy bén, có thể tinh tế cảm nhận được cảm xúc của người khác. Vừa rồi còn rụt rè cẩn trọng, lo lắng Khương Hành không hài lòng mà bỏ đi. Giờ thấy cậu không nói gì nữa, liền nhẹ nhàng dịch vào giữa giường, nhắm mắt giả vờ ngủ.
Khương Hành vừa nằm xuống, định hỏi anh có muốn tắt đèn không, quay đầu một cái, suýt chút nữa đυ.ng vào sống mũi cao thẳng của Tống Nguyên Châu.
Khương Hành: “……”
Người này vừa rồi rõ ràng không nằm ở chỗ này, lúc nào lén lén bò sang đây vậy?
Cậu tức cười: “Tống Nguyên Châu, anh là mèo à?”
Tống Nguyên Châu khẽ giật giật mí mắt, nhìn như muốn nói gì đó, nhưng lại cố nhịn xuống.
Khương Hành hứng thú nhìn chằm chằm anh, muốn xem thử anh có thể nhịn đến bao giờ. Không ngờ Tống Nguyên Châu nhịn giỏi thật, một phút trôi qua, hai phút trôi qua, Khương Hành chống khuỷu tay lên giường đến mỏi nhừ, anh vẫn không mở mắt.
Được rồi. Khương Hành duỗi tay tắt đèn đầu giường. Cậu là người lớn rồi, không so đo với chàng ngốc này.
Ngày hôm nay thật sự cảm xúc lên xuống thất thường, tuy chẳng làm việc gì tốn sức, nhưng cũng mệt mỏi. Khương Hành ngáp một cái, kéo chăn lên cao hơn một chút, định ngủ.
Ngày mai còn nhiều việc phải làm, cần phải nghỉ ngơi cho đủ.
Vừa thiu thiu chìm vào cơn buồn ngủ mơ hồ, góc áo bỗng bị kéo nhẹ. Lực rất nhỏ, đến mức lúc đầu Khương Hành còn tưởng mình tưởng tượng. Mãi đến khi bên phải truyền đến cảm giác rõ ràng bị kéo, cậu mới mơ màng mở mắt: “Sao vậy?”
“Khương Hành.” Trong bóng tối vang lên giọng nói nghiêm túc bất ngờ của Tống Nguyên Châu, “Anh không phải mèo, anh là chuột.” Nói xong, còn thở phào một hơi thật dài, như thể đã kìm nén rất lâu.
Khương Hành: “……”
Nửa đêm nửa hôm không ngủ chỉ để nói cái này? Cũng… ngốc thật đấy, mà cũng đáng yêu thật.
Cậu bật cười khẽ: “Biết rồi.”
Chưa kịp nghĩ thêm gì đã chìm vào giấc mộng ngọt ngào trong đêm tối.
Tống Nguyên Châu thì chưa ngủ được. Anh nằm thẳng bên cạnh Khương Hành, hai tay ngoan ngoãn đặt hai bên thân, khóe miệng cứ cong lên không ngừng. Muốn cười, nhưng lại phải nhịn, không thể làm ồn đến A Hành. Còn muốn lăn một vòng trên giường, cũng phải cố nhịn, vì A Hành ngủ rồi.
Nhưng mà, thật sự rất vui. Từ lúc sinh ra đến giờ, đây là lần đầu tiên anh vui đến như vậy.
Tia Chớp ở bên cạnh dường như cũng cảm nhận được tâm trạng phấn khởi của chủ nhân, kêu ư ử làm nũng một tiếng, đuôi to hưng phấn quét qua quét lại trên giường, phát ra tiếng rầm rầm.
Tống Nguyên Châu: “?”
Trên đỉnh đầu Tống Nguyên Châu hiện ra một dấu chấm hỏi thật to. Tia Chớp sao lại lên giường? Lại còn lên giường có A Hành đang ngủ?!
Anh nhìn về phía Khương Hành bên cạnh.
Rèm trong phòng rất dày, che kín ánh trăng ngoài cửa sổ. Khoảng cách gần như thế, nhưng anh chỉ có thể thấy được đường nét mơ hồ của gương mặt nghiêng.
Đẹp đẽ, dễ chịu, đến cả đường cong nơi sống mũi cũng hoàn hảo.
Tống Nguyên Châu mím môi, lại lặng lẽ dịch vào giữa thêm chút nữa, đồng thời tay phải không quên đẩy đẩy Tia Chớp ra ngoài: “Đi nào Tia Chớp, xuống ngủ đi.”
Tia Chớp: “?”
Tia Chớp vẫn không nhúc nhích.
Tống Nguyên Châu cúi đầu, nhỏ giọng giảng đạo lý:
“Tớ sắp kết hôn với A Hành, chỉ có tớ mới được ngủ cùng em ấy. Cậu không được, biết chưa?”
Tia Chớp ngước mắt nhìn anh một cái, ra vẻ không hiểu gì hết.
Tống Nguyên Châu sốt ruột, không nỡ dùng sức đẩy, lại chẳng dám lớn tiếng, chỉ đành liên tục thúc giục:
“Tia Chớp, đi đi, xuống giường đi.”
Nói đoạn, nhớ lại dáng vẻ mẹ mình thường dỗ dành Tia Chớp mỗi ngày, trong đầu bỗng nhiên lóe sáng, thử nói thăm dò:
“Ngày mai cho cậu thêm một bữa thịt nai sấy.”
Thịt nai là món khoái khẩu của Tia Chớp.
Trong bóng tối, đôi tai nhỏ của Tia Chớp khẽ giật, rõ ràng đã nhận được tín hiệu quan trọng.
Nó nhìn về phía Tống Nguyên Châu.
Tống Nguyên Châu cũng nhìn lại, kiên định nhấn mạnh:
“Thịt nai đó.”
Vừa nãy còn lỳ lợm không chịu đi, Tia Chớp lập tức bật dậy, ngậm lấy con thú bông yêu thích của mình, tung tăng nhảy xuống giường rồi trèo lên ghế sofa.
Cuối cùng cũng tống tiễn được “kẻ thứ ba”, Tống Nguyên Châu cảm thấy vô cùng mãn nguyện, thoải mái thở phào, chui vào chăn nằm xuống bên cạnh Khương Hành, chìm vào giấc ngủ say.