Chương 6

Phòng của Tống Nguyên Châu nằm ở tầng hai, là căn suite rộng rãi nhất, hướng Nam, có cửa sổ sát đất cực lớn. Từ ban công nhìn ra có thể thấy hồ thiên nga lấp ló sau rặng cây trước biệt thự.

Nước hồ trong vắt, yên tĩnh như ngọc phỉ thúy. Thi thoảng có thiên nga đen quấn cổ thân mật, khung cảnh đẹp đẽ mà yên bình.

Khương Hành hít một hơi thật sâu, chỉ cảm thấy l*иg ngực bị đè nén bấy lâu nay vì bệnh tật cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

“A Hành.” Sau lưng truyền đến tiếng bước chân lạch cạch. Khương Hành quay lại thì thấy Tống Nguyên Châu đứng phía sau. Thấy cậu nhìn sang, anh liền ngượng ngùng cười, trông giống hệt một cậu học trò ngây ngô, chẳng giống gì một người đàn ông 26 tuổi chín chắn.

Khương Hành hỏi: "Sao vậy?"

Tống Nguyên Châu đáp: "Đây là phòng của chúng ta."

Anh cố tình nhấn mạnh hai chữ “chúng ta”, ý tứ rõ ràng không cần nói cũng hiểu.

Khương Hành bật cười, nhẹ nhàng “ừ” một tiếng.

Tống Nguyên Châu như được cổ vũ, bắt đầu luyên thuyên giới thiệu phòng: “Bên này là phòng để đồ, em có thể để quần áo vào. Đây là nhà vệ sinh, còn kia là phòng vẽ tranh của tôi.”

Anh ngừng lại, nghiêm túc nhìn Khương Hành: “Em có thể vào.”

Khương Hành hơi sửng sốt.

Cậu biết Tống Nguyên Châu tuy có chút khác biệt với người bình thường, nhưng vẫn đi làm, có công việc nghiêm túc. Nghe giọng điệu, phòng vẽ tranh này chính là không gian riêng của anh, không phải ai cũng có thể vào.

"Tôi vào được… Vậy ai thì không?"

Tống Nguyên Châu rất tự nhiên đáp: "Ngoài em ra, không ai được vào cả."

Khương Hành há miệng, định nói gì đó, nhưng nghĩ đến bệnh tình, nghĩ đến tương lai mù mịt, cuối cùng vẫn là im lặng.

Phòng cũng không lớn lắm, đi một vòng cùng Tống Nguyên Châu là gần như xem xong hết. Theo thói quen, giờ này cậu đáng ra phải dọn hành lý, nhưng chẳng hiểu sao lại chẳng muốn động tay.

Sắp chết rồi còn bận tâm gì mấy chuyện tự kiềm chế với không kiềm chế chứ, giờ cậu chỉ muốn… mặc kệ tất cả.

"A Hành." Tống Nguyên Châu rụt rè ngồi xuống cạnh cậu, thấy cậu không phản đối thì rón rén xích lại gần, "Sau này em sẽ ở nhà anh luôn sao?"

Khương Hành trông thì lạnh lùng, khí chất sắc bén, thoạt nhìn không dễ gần, nhưng thực ra lại là người ngoài lạnh trong ấm. Tống gia đối xử tốt, cậu cũng có qua có lại, đối với Tống Nguyên Châu còn nảy sinh thiện cảm gấp bội. Huống hồ… người này thực ra cũng đáng yêu đến lạ.

Cậu gật đầu: "Ừ."

"Vậy thì…" Tống Nguyên Châu chớp chớp hàng mi dài, liếc nhìn sắc mặt Khương Hành rồi mới nhỏ giọng nói tiếp, "Mẹ anh nói em sẽ kết hôn với anh."

Khương Hành lại "Ừ" một tiếng, nhìn người đối diện gần trong gang tấc, bỗng nhiên thấy có chút hứng thú.

"Anh có biết kết hôn là gì không?"

"Đương nhiên là biết!" Tống Nguyên Châu lớn tiếng đáp, giống như học sinh tiểu học bị thầy cô gọi đứng dậy trả lời: "Kết hôn là cả đời ở bên nhau!"

Thật là… cái đồ ngốc đáng yêu.

Trong khoảnh khắc ấy, Khương Hành cảm thấy trái tim mình mềm hẳn đi: "Vậy anh có muốn kết hôn với tôi không?"

Tống Nguyên Châu không hề do dự: "Muốn!" Anh dừng một chút, rồi ngập ngừng hỏi lại, "Vậy còn em, A Hành, em có muốn kết hôn với anh không?"

Muốn không?

Khương Hành im lặng. Đây thực sự là một câu hỏi xa xỉ, xa xỉ đến mức cả đời Khương Kiến Nghiệp chưa từng cho cậu quyền được chọn.

"Nếu như tôi không muốn thì sao?"

Căn phòng trong khoảnh khắc bỗng trở nên im lặng tuyệt đối. Vừa rồi còn ấm áp như ánh nắng xuân, giờ phút này không khí ngưng trệ.

Thôi thì… trách ai được đâu, có trách cũng chỉ trách tên Khương Kiến Nghiệp kia. Khương Hành cười khẽ, định nói mình chỉ đùa thôi, thì bỗng nghe thấy giọng nói nghèn nghẹn của Tống Nguyên Châu:

"Không sao đâu."

Anh hít hít mũi, mặt mày cúi gằm, giống hệt một chú cún bị chủ bỏ rơi: "Không sao cả."

Anh lặp lại lần nữa, không rõ là đang nói cho Khương Hành hay tự an ủi bản thân.

"Chỉ là hôm nay em không muốn, có thể ngày mai em sẽ muốn. Mai anh hỏi lại lần nữa."

Khương Hành ngẩn người, trái tim mới dựng tường lên phút chốc đổ sụp. Cậu cong khóe mắt, khẽ phụ họa một câu: "Có thể."

Đôi mắt Tống Nguyên Châu lập tức sáng bừng, khóe miệng như muốn kéo tới tận mang tai. Anh ngập ngừng nghiêng người tới, lí nhí hỏi: "Vậy hôm nay… anh hỏi lại một lần nữa được không?"

Khương Hành trong chốc lát không theo kịp dòng suy nghĩ của anh: "Cái gì cơ?"

Tống Nguyên Châu được đà lấn tới: "Có thể là em vừa nãy không muốn, nhưng bây giờ lại muốn rồi."

Khương Hành nhìn anh, không nói lời nào.

Tống Nguyên Châu cũng không dám nhìn thẳng cậu, hai vành tai đỏ ửng.

Anh giống như cái gì cũng hiểu, lại cũng như cái gì cũng không hiểu.

Khương Hành bật cười: "Được."

Tống Nguyên Châu ngồi ngay ngắn, hai tay đặt quy củ trên đầu gối, nghiêm túc nhìn thẳng vào Khương Hành. Rõ ràng chỉ là một khoảnh khắc bình thường, một căn phòng bình thường, nhưng không hiểu sao lại mang theo sự trịnh trọng và long trọng như đang đứng giữa lễ đường:

"A Hành, em có muốn kết hôn với anh không?"

Lần này, Khương Hành đáp: "Em muốn."