Tống Nguyên Châu rất cao, l*иg ngực cũng thật rộng.
Có lẽ do lúc chạy đến tốc độ quá nhanh, nên một bên mặt Khương Hành ép sát vào ngực anh, có thể nghe rõ tiếng tim đập mạnh và dồn dập. Thịch thịch thịch, tựa như từng nhịp từng nhịp đập vào màng tai.
"Cảm ơn." Khương Hành dừng một chút, định đẩy Tống Nguyên Châu ra để ngồi dậy. Nhưng lại phát hiện hai chân mình mềm nhũn, không chút sức lực, chỉ có thể giống như một kẻ tàn phế, nằm vật trong lòng Tống Nguyên Châu.
Tàn phế.
Hai chữ đó như một cây kim nhọn hoắt, lập tức đâm vào khiến tim đau nhói.
Lúc này Khương Hành mới thực sự cảm nhận được, dù trước đây đã đọc không biết bao nhiêu tài liệu về chứng xơ cứng teo cơ một bên, đã chuẩn bị tâm lý biết bao lần, nhưng đến khi bệnh thật sự phát tác... tất cả đều vô ích.
Khó chịu, thật sự quá khó chịu.
Cậu có thể chịu đựng một mình vật lộn trong bóng tối để sống tiếp, nhưng lại không muốn để người khác thấy dáng vẻ yếu đuối, bất lực của mình.
Huống chi đây lại là lần đầu tiên đến nhà họ Tống, còn để cho Tống Nguyên Châu và mẹ anh ấy chứng kiến...
"Không tồi đâu, Tống Nguyên Châu." Giọng nói mỉm cười của mẹ Tống bất ngờ cắt ngang mạch suy nghĩ của cậu.
Khương Hành ngẩng đầu lên.
Mẹ Tống không hề tỏ ra thương hại hay cảm thông, cũng không chú ý đặc biệt đến cậu, càng không nhìn chằm chằm vào cậu. Bà chỉ đưa tay ra nhéo nhéo cánh tay rắn chắc của Tống Nguyên Châu: "Xem ra cũng không uổng công theo anh con rèn luyện, vẫn có chút sức lực đấy."
Tống Nguyên Châu lập tức giống như một con thú nhỏ phát hiện nguy hiểm, nghiêng người, cảnh giác liếc nhìn bà một cái, rồi lại càng ôm chặt Khương Hành vào lòng hơn.
Mẹ Tống: “……”
Bà vừa tức vừa buồn cười: “Mẹ cũng không đến mức tranh người với con chứ.”
Liếc mắt một cái thấy cậu con út nghe đến hai chữ "tranh người" thì tóc gáy dựng cả lên, bà bất đắc dĩ lui một bước: “Được được được, hai đứa là một phe, mẹ là người ngoài, được chưa?”
“Vậy con tự đưa A Hành về phòng đi, cậu ấy mệt rồi, con giúp đỡ một tay.”
Dừng một chút, bà nhớ ra Tống Nguyên Châu chắc là chưa hiểu “giúp một tay” nghĩa là gì, liền nói thêm: “Hành lý để ở đây, con cứ ôm A Hành về phòng trước, lát nữa quay lại lấy sau, biết chưa?”
Vừa rồi còn chẳng buồn đáp lại lời bà, thế mà lần này Tống Nguyên Châu lại gật đầu lia lịa, cứ như chỉ cần chậm một giây là không còn kịp nữa.
Mẹ Tống: “……”
Cảm xúc này đúng là kiểu Schrödinger tự bế*. Lúc không muốn nghe thì giả vờ không hiểu như gió thoảng bên tai, nhưng khi muốn nghe thì phản ứng còn nhanh hơn ai hết.
(*Chú thích: Schrödinger tự bế - cách ví người giả vờ không để tâm nhưng thực ra lại để ý nhất.)
Mẹ Tống hít sâu một hơi, đem cậu con trai lo lắng vội vàng gác lại phía sau. Bà quay sang Khương Hành, nháy mắt tinh nghịch: “Thế thì dì không làm phiền hai đứa bồi dưỡng tình cảm nữa nhé.”
Nói rồi xoay người đi thẳng xuống lầu.
Khương Hành ngẩn người, gương mặt từ trước đến nay luôn lạnh nhạt bỗng nhuốm một lớp hồng nhạt. Mãi đến lúc này, cậu mới thật sự cảm thấy chuyện mình sắp kết hôn... là thật.
Sau lưng đột nhiên có một nhịp gõ nhẹ, rất có quy luật, tựa như tiếng gõ cửa, mang theo sự cẩn thận và lễ phép. Khương Hành hoàn hồn lại, khó hiểu nghiêng đầu nhìn Tống Nguyên Châu: “Sao vậy?”
Cậu ấy đẹp thật, đôi mắt đen trắng phân minh, tựa như suối lạnh trên đỉnh núi cao, trong trẻo mà sâu thẳm. Lúc này hơi cụp đuôi mắt rồi ngước lên nhìn, lại càng thêm phần quyến rũ.
Tai Tống Nguyên Châu đỏ bừng, theo phản xạ muốn quay đi, nhưng rất nhanh lại kiềm chế được, quay lại nhìn cậu: “A Hành, em mệt lắm rồi phải không?”
Ban đầu anh ấy vẫn gọi Khương Hành bằng tên đầy đủ, nhưng nghe mẹ Tống gọi một tiếng “A Hành” thì cũng tự nhiên đổi theo, không cần ai chỉ dạy.
Sự chu đáo của mẹ Tống khiến lòng Khương Hành như được ngâm trong suối nước nóng, ấm áp lạ thường. Cậu chưa từng nghĩ đến, một người không có tình thân trong gia đình như mình, lại có thể nhận được tình cảm như thế này, theo cách bất ngờ đến thế, từ nhà họ Tống.
Không biết có phải vì tâm trạng tốt hay không, mà cả cơ thể cũng như khỏe hơn một chút.
Cậu thử cảm nhận, phát hiện đôi chân đã khá hơn trước nhiều, cũng có chút sức lực rồi. Tuy chưa đủ để hoàn toàn hồi phục như bình thường, nhưng đi về phòng hẳn là không thành vấn đề.
"Không mệt, anh thả tôi xuống đi."
Tống Nguyên Châu không nhúc nhích.
Khương Hành tưởng rằng anh không hiểu mình nói gì, kiên nhẫn lặp lại lần nữa: "Tôi ổn rồi, có thể tự đi được, anh buông ra đi."
Chờ một lúc lâu, Tống Nguyên Châu vẫn không động đậy.
Ngay lúc Khương Hành định mở miệng lặp lại lần nữa, Tống Nguyên Châu bỗng lên tiếng, giọng nhỏ nhưng rất kiên quyết: "Không, em đang mệt."
Khương Hành: "?"
Tống Nguyên Châu siết chặt tay ôm, nhìn trời nhìn đất mà không dám nhìn cậu, vẻ mặt thiếu tự tin: "Nên anh ôm em về."
Khương Hành: “……”
Cậu cảm thấy có chút buồn cười, anh chàng ngốc này còn biết chơi trò nhỏ mưu mô nữa. Khương Hành nhìn Tống Nguyên Châu khẽ nhếch khóe môi, chẳng hiểu sao lại nổi lên chút hứng trêu đùa.
Cậu giả vờ nghiêm mặt, cố tình không lên tiếng.
"Em giận rồi sao?" Trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói khẽ khàng mang theo chút lo lắng của Tống Nguyên Châu.
Khương Hành nói: "Anh đoán xem?"
Tống Nguyên Châu vận dụng hết công suất não bộ, cố gắng đoán ý cậu. Nhưng khổ nỗi anh lại sợ nhất kiểu trả lời hỏi lại như vậy, nghĩ mãi mà vẫn không tìm được lý do gì hợp lý.
Đang hơi hoảng, thì bỗng nghe thấy Khương Hành bật cười: "Tôi mệt thật mà."
Từ lúc gặp nhau đến nay, đây là lần đầu tiên Khương Hành cười thoải mái và không hề che giấu. Tống Nguyên Châu ngơ ngẩn nhìn cậu, chỉ cảm thấy người trước mặt thật đẹp, là người đẹp nhất anh từng gặp trong đời.
“Còn đi không đó?”
Giọng thúc giục bất đắc dĩ của Khương Hành vang lên.
Đi = A Hành đồng ý!Tống Nguyên Châu như có bóng đèn bật sáng trên đầu, phấn khích hoàn hồn lại, liền bế Khương Hành lên.