Khương Hành vừa bước vào biệt thự, Tống phu nhân đã đi đến đón tiếp. Bà là một phụ nữ xinh đẹp, thái độ đối với Khương Hành vô cùng nhiệt tình, thậm chí còn giành lấy hành lý của cậu.
"A Hành, con đến rồi! Ba con đúng là… sao lại không báo trước với ta một tiếng, ta còn định ra đón con nữa."
"Cảm ơn dì."
Khương Hành khéo léo tránh tay bà.
"Con tự mang được."
Tống phu nhân cười hiền, dẫn cậu đến ghế sô pha ngồi xuống. Ánh mắt bà vô tình liếc qua thấy con trai út nhà mình đang lén lút tiến lại gần, khóe môi liền cong lên sâu hơn. Bà tự tay rót một tách trà, đưa qua:
"Bên ngoài lạnh lắm, uống chút trà nóng cho ấm người nào."
Khương Hành gật đầu cảm ơn, cầm lấy tách trà nhấp một ngụm.
"Đồ đạc đã chuẩn bị đầy đủ cả rồi, chút nữa con kiểm tra xem có thiếu gì không nhé. Đừng ngại gì cả, có nhu cầu gì cứ nói với dì."
Tống phu nhân rất chu đáo, mọi chuyện đều lo lắng chu toàn. Sau đó, bà nhẹ nhàng bổ sung:
"Nguyên Châu là một đứa trẻ rất tốt, ở chung với nó một thời gian, con sẽ hiểu."
Tống phu nhân khựng lại một chút, nhìn nét mặt Khương Hành, rồi thăm dò hỏi:
"Con cảm thấy... ngày mai đi lãnh chứng thế nào?"
Khương Hành chẳng để tâm lắm. Nếu cậu không mắc bệnh, đừng nói là Tống gia, ngay cả trời cũng không thể quyết định hôn nhân của cậu. Nhưng cậu sắp ch.ết rồi, trong đoạn đời còn lại nếu có người bầu bạn, có người trò chuyện, có người thu dọn cho cậu khi cậu ra đi... lấy hôn nhân để đổi lấy những điều đó cũng xem như đáng giá.
"Dạ."
Chỉ là, vẫn còn một vấn đề.
Khương Hành nhẹ nhàng đặt tách trà xuống:
"Dì, không biết ba con có nói với ngài chưa... con mắc bệnh."
Còn chưa nói hết câu, Tống phu nhân đã xua tay cắt ngang:
"Không sao cả, con đừng để trong lòng. Tuần sau ta sẽ sắp xếp thời gian đến bệnh viện kiểm tra toàn diện, cần trị thế nào thì cứ theo đó mà làm."
Tống gia có quyền có thế, đừng nói Tống Nguyên Châu chỉ là một kẻ ngốc, dù có là kẻ điên hay người thực vật, muốn tìm một người khỏe mạnh kết hôn cũng không hề khó. Khương Hành không hiểu tại sao bọn họ biết rõ cậu sống không bao lâu mà vẫn kiên quyết muốn cậu, nghĩ vậy, rồi hỏi thẳng:
"Tại sao lại là con?"
Tống phu nhân hơi nghiêng mắt, nhìn về phía Tống Nguyên Châu.
Khương Hành không rõ nên cũng nhìn theo.
Tống Nguyên Châu ngồi thẳng lưng trên sô pha, khuôn mặt không biểu hiện gì, nhưng đôi mắt lại sáng rực. Khi thấy Khương Hành nhìn qua, anh lập tức đỏ mặt, cúi đầu né tránh, khóe miệng lại vô thức nhếch lên một chút.
"Về sau con sẽ biết."
Tống phu nhân nâng chén trà lên, giọng điệu mang theo ý vị sâu xa, rồi không nói thêm gì nữa.
Khương Hành cũng không muốn truy hỏi. Dù sao bọn họ không ngại là được.
Cậu trò chuyện với Tống phu nhân thêm một lúc, sau đó chuẩn bị theo quản gia lên lầu.
Vừa mới đi được vài bước, cậu bỗng như chợt nhớ ra điều gì, quay đầu lại: "Dì ơi."
Mẹ Tống lúc này đang nắm chặt tay phải của Tống Nguyên Châu, không biết đang nói gì với anh ta. Vốn dĩ còn rất vui vẻ, nhưng Tống Nguyên Châu đột nhiên mím chặt môi, dùng sức rút tay phải về, giấu ra sau lưng.
Bất kể mẹ Tống nói gì, anh cũng cố chấp không lên tiếng.
Mắt mẹ Tống hơi đỏ lên, nhưng vừa nghe thấy giọng Khương Hành, bà vội nghiêng người lau khóe mắt, rồi mới ngẩng lên: "A Hành, có chuyện gì thế?"
Khương Hành nhíu mày, thu ánh mắt khỏi Tống Nguyên Châu, nói: "Tống Nguyên Châu kết hôn với con, chỉ là cưới con người con, không liên quan gì đến những người khác trong Khương gia."
Lời cậu nói thẳng thắn đến mức không thể phản bác, nhưng mẹ Tống là người thông minh, lập tức hiểu ngay ý cậu.
"Con yên tâm, dì và chú đều hiểu rõ chuyện này."
Bị Khương Hành cắt ngang, tâm trạng mẹ Tống dường như cũng dịu lại đôi chút. Bà sai quản gia đi làm việc khác, rồi tự mình dẫn Khương Hành lên lầu.
Khương Hành nhấc hành lý lên: "Làm phiền dì rồi."
Cậu rất tôn trọng mẹ Tống, cũng rất quý mến người phụ nữ này vì bà không hề giữ khoảng cách như một bậc trưởng bối thông thường. Nhưng bản thân cậu vốn không giỏi giao tiếp, lại càng ít có kinh nghiệm ở chung với người lớn tuổi, chỉ có thể liên tục nói lời cảm ơn để bày tỏ cảm xúc của mình.
Mẹ Tống lườm cậu một cái: "Đều là người một nhà, còn khách sáo với dì làm gì chứ."
Nói rồi, bà bước lên trước dẫn đường cho cậu.
Khương Hành vừa định đi theo, nhưng vừa nhấc chân lên, cơn tê mỏi bất chợt truyền đến. Chân đặt xuống đất liền trở nên mềm nhũn, không đủ sức chống đỡ cơ thể, khiến cậu lảo đảo, suýt nữa ngã về phía trước.
Mẹ Tống đi trước không nhìn thấy, quản gia đứng cách đó không xa cũng chưa kịp phản ứng.
Khương Hành nhắm mắt lại, chuẩn bị sẵn tinh thần chờ đón cơn đau quen thuộc. Nhưng ngay giây tiếp theo, khi cậu còn chưa kịp cảm nhận sự va chạm nặng nề, thân thể đã được ôm chặt.
Người kia dùng sức rất lớn, đến mức cánh tay cậu bị siết chặt mà đau nhói.
"A Hành, con không sao chứ?"
Giọng nói lo lắng của mẹ Tống kéo Khương Hành về thực tại. Cậu mở mắt ra, phát hiện Tống Nguyên Châu vốn đang ngồi ngay ngắn trên sofa không biết đã lao đến từ khi nào. Lúc này, anh đang ôm chặt lấy cậu, cố gắng giữ cậu không bị ngã, bộ dạng anh còn hoảng hốt hơn cả cậu.
Suốt hai tháng bị bệnh, Khương Hành đã từng ngã, từng va đập, thậm chí còn lăn xuống từ cầu thang. Đau đớn, chế giễu và lạnh nhạt đã trở thành một phần cuộc sống, để lại trên người cậu những vết bầm tím chồng chất.
Nhưng đây là lần đầu tiên, có người kịp kéo lại trước khi cậu ngã xuống.