Chương 3

Thời tiết âm u, dù đang giữa trưa nhưng nhiệt độ vẫn không cao lắm. Gió lạnh lẫn theo hơi nước thổi qua khiến da thịt cảm thấy lành lạnh, rất khó chịu.

Khương Hành không muốn đứng chờ lâu trước trạm xe, chỉ chỉ lên đầu người đối diện, nói: “Trên đầu anh có cánh hoa.” Nói xong liền xoay người rời đi.

Vừa bước lên con đường nhỏ, phía sau đã vang lên tiếng bước chân khe khẽ, như thể chủ nhân cố tình đi nhẹ. Khương Hành quay đầu lại thì thấy chàng trai kia đang dắt con chó Đức Mục, vừa đi theo sau cậu vừa giữ khoảng cách không xa cũng chẳng gần.

Cậu dừng lại, anh ta cũng dừng.

Khương Hành hơi cau mày: “Anh cần gì sao?”

Chàng trai không trả lời.

Cậu lại hỏi lần nữa: “Anh có chuyện gì không?”

Chàng trai vẫn trầm mặc, nhưng ánh mắt lại không tự chủ được mà dừng trên gương mặt Khương Hành, lặng lẽ nhìn cậu hết lần này tới lần khác. Khi ánh mắt chạm nhau, anh ta lập tức quay đi như bị điện giật, luống cuống rời mắt. Vài giây sau lại không nhịn được mà nhìn lại.

Khương Hành từ nhỏ đã có ngoại hình nổi bật, sớm đã quen với những ánh nhìn kiểu này nên không mấy bận tâm. Cậu đảo mắt qua người đàn ông kia rồi định quay đi tiếp, lại nghe thấy cậu ta nói: “Cậu… muốn sờ Tia Chớp không?”

“Tia Chớp” rõ ràng là tên con chó Đức Mục kia. Vừa nghe thấy tên, nó lập tức nhảy nhót chạy về phía Khương Hành, ngoáy đuôi lấy lòng. Lúc này Khương Hành mới nhận ra, nó bị cụt mất một chân sau, chỉ còn lại ba chân.

Câu “Không cần” đến miệng lại bị nuốt xuống. Hiếm khi Khương Hành mềm lòng, duỗi tay xoa đầu Tia Chớp, dịu giọng nói: “Cún ngoan.”

Lời khen nhẹ bâng như thể có ma lực, khiến bờ vai căng cứng của người kia thoáng chùng xuống. Anh ta có vẻ rất vui, nhưng lại không biết thể hiện thế nào. Sau một hồi do dự, lại đẩy Tia Chớp về phía Khương Hành, giọng nhỏ nhẹ:

“Đi đi, Tia Chớp, qua bên đó nào.”

Một cách lấy lòng vụng về nhưng dễ thương.

Tia Chớp được nuôi rất tốt, lông bóng mượt, ngoan ngoãn cọ chân Khương Hành để được vuốt ve. Cảm giác ấm áp khiến cậu cũng thấy nhẹ lòng hơn đôi chút.

Khương Hành hỏi bâng quơ: “Anh là người nhà họ Tống à?”

Chàng trai có vẻ không hiểu câu hỏi, ngơ ngác lắc đầu: “Tôi không phải người nhà họ Tống.”

Giọng anh ta hơi cao lên như muốn nhấn mạnh: “Tôi tên là Tống Nguyên Châu.”

Nói xong liền nhìn Khương Hành với ánh mắt đầy mong chờ, như thể đang đợi cậu giới thiệu lại tên mình.

Khương Hành bỗng ngẩng đầu. Tống Nguyên Châu – ngốc tử nhà họ Tống, người mà cậu bị ép phải kết hôn?

Từ lúc được chẩn đoán mắc bệnh xơ cứng teo cơ một bên đến giờ cũng đã nửa ngày trôi qua. Trong đầu Khương Hành từng nghĩ đến tương lai mờ mịt, nghĩ đến việc ba mình – Khương Kiến Nghiệp – mưu tính chuyện leo cao ra sao, thậm chí từng nghĩ đến cái chết… duy chỉ có Tống Nguyên Châu là chưa từng nghĩ đến.

Ngay từ đầu, cậu chưa bao giờ xem anh ta là một phần trong cuộc đời mình.

Cậu lặng lẽ quan sát Tống Nguyên Châu.

Anh ta cao ráo, vai rộng chân dài. Bộ đồ thể thao trắng trên người phẳng phiu như mới, quần còn có cả nếp gấp rõ ràng, toàn thân sạch sẽ tươm tất.

Khuôn mặt lại càng nổi bật — sống mũi cao, hàm vuông, đường nét rõ ràng, trông rất điển trai. Hoàn toàn khác với ấn tượng “ngốc tử” trong đầu Khương Hành.

Có lẽ vì nhìn hơi lâu, Tống Nguyên Châu bắt đầu lúng túng quay đầu đi, cổ họng khẽ chuyển động vài lần. Một lúc sau như thể đã lấy đủ dũng khí, anh ta lại nhìn thẳng Khương Hành, lặp lại lời giới thiệu: “Tôi tên là Tống Nguyên Châu.”

“Khương Hành.”

Tống Nguyên Châu dễ dàng hài lòng, chỉ vì biết được tên của Khương Hành mà vui vẻ ra mặt. Anh ta còn lặp lại cái tên ấy vài lần như thể đó là điều quan trọng nhất với mình.

“Anh Tống,” Khương Hành gọi, “Trước đó anh chưa từng nghe về tôi sao?”

Tống Nguyên Châu cao hơn cậu nửa cái đầu, lúc nhìn xuống thì mí mắt cụp xuống, hàng mi dày rủ xuống trông rất ngoan ngoãn.

“Chưa từng.”

Chẳng lẽ là nhà họ Tống không nói cho anh ta biết?

Khương Hành như có điều suy nghĩ, hỏi lại: “Thật sao? Hay là anh quên mất rồi?”

“Không phải!” Tống Nguyên Châu lập tức lớn tiếng phản bác. Anh ta đứng thẳng lưng, nắm chặt dây dắt chó: “Tôi nhớ được. Tôi sẽ không quên tên của cậu.”

Vừa rồi còn không dám nhìn Khương Hành, lúc này lại kiên định nhìn thẳng vào mắt cậu, như thể muốn chứng minh rằng mình rất nghiêm túc.

“Ừ.” Khóe môi Khương Hành khẽ cong lên, thu tay lại từ đầu Tia Chớp rồi đứng dậy:

“Về thôi.”

Cậu vừa bước đi hai bước đã phát hiện Tống Nguyên Châu không theo kịp.

“Sao vậy?”

“Khương Hành…” Tống Nguyên Châu dời mắt đi, xấu hổ hỏi:

“Ngày mai… cậu có đến không?”

“Hửm?”

“Đến đây…”

Tống Nguyên Châu thở hơi gấp, vẻ mặt lộ rõ sự căng thẳng.

“Ngày mai tôi vẫn sẽ đến.”

Dừng một chút, có vẻ cảm thấy lời vừa rồi chưa đủ hấp dẫn, anh ta vội bổ sung:

“Tia Chớp cũng đến. Cậu có thể sờ nó, muốn sờ bao lâu cũng được.”

Lại nói: “Cậu có muốn dắt nó không? Ngày mai cậu đến đây, tôi sẽ để cậu dắt Tia Chớp.”

“Không đến.”

Khương Hành bước lên bậc thềm biệt thự, nhìn thẳng Tống Nguyên Châu, thấy ánh mắt anh ta trong thoáng chốc trở nên u sầu, không khỏi thấy buồn cười, liền nói tiếp:

“Anh biết tôi sắp ở đâu không?”

Tống Nguyên Châu thất vọng trả lời: “Không biết…”

Khương Hành xách hành lý lên, để lại hai chữ:

“Nhà anh.” Rồi tiếp tục đi thẳng vào.

Tống Nguyên Châu ngơ ngác nhìn bóng lưng cậu, phải mất một lúc mới tiêu hóa xong, lập tức mở to mắt đầy ngạc nhiên rồi vội vàng đuổi theo.