Thế giới 1 - Chương 25

"Sao lại không thể?" Tân Di vừa nói vừa thổn thức lật người, chỉ có một điều không đổi là vẫn nắm chặt tay áo của thiếu niên không chịu buông.

Khóc hay quá, nàng thực sự quá biết cách khóc.

Ai có thể không rung động trước một mỹ nhân tan vỡ như thế này chứ?

Hệ thống: "..."

Là nó sai rồi, không nên đánh giá thấp độ dày mặt của chủ nhân, chẳng có thứ gì mà con hồ ly tinh diễn sâu này không làm được.

Trong cả căn phòng, người trông có vẻ bình tĩnh nhất hẳn là Thẩm Như Giới.

Thiếu niên vẫn giữ vẻ lãnh đạm thường thấy, mặc cho người thiếu phụ nhợt nhạt yếu ớt trên giường tựa má vào tay áo mình.

Nếu không phải vì cảm nhận được hơi ẩm của nước mắt thấm vào áo, hắn gần như nghi ngờ nàng đang giả ngất. Nếu không thì sao có thể nắm chặt đến thế, như thể sợ hắn bỏ đi vậy.

Nhưng rồi hắn lại nhanh chóng lộ vẻ châm biếm: đúng là sợ hắn bỏ đi thật, nhưng nàng lại tưởng hắn là Thẩm Quy.

Trong lư hương đồng nhỏ, làn khói an thần tỏa ra nhè nhẹ.

A Doanh ở lại trong phòng một lúc rồi lau khô nước mắt, đi ra phía nhà bếp để thúc giục việc sắc thuốc, nên bây giờ trong phòng chỉ còn hai người bọn họ.

Ngọn nến khẽ nhảy múa.

Thẩm Như Giới hơi cúi người xuống, khóe môi vẽ nên một nụ cười, ghé sát vào nàng: "Tẩu tẩu, người đã tỉnh chưa?"

Tân Di hoảng hốt, suýt nữa thì lộ tẩy.

May mà tâm lý của nàng khá vững vàng, mới có thể không để lộ sơ hở trên nét mặt, tuy vậy vẫn không nhịn được mà thầm mắng: Đồ biếи ŧɦái! Đột nhiên ghé sát vào nói chuyện, muốn dọa chết người ta sao!

Tim nàng vừa rồi đập nhanh gần 180 rồi!

Tân Di vẫn nhắm nghiền đôi mắt.

Nàng thuận thế khóc thút thít, nhíu mày, giơ tay vỗ nhẹ lên mặt thiếu niên, nhưng lực đạo mềm mại yếu ớt, trông giống như mèo con nũng nịu cào nhẹ.

Thẩm Như Giới bị bàn tay mềm mại như đệm thịt của mèo con đặt lên mặt, "..."

Ngón tay mềm mại như không xương của thiếu phụ theo đà trượt xuống bên gối, mang theo hương thơm thoang thoảng, tay kia vẫn đáng thương nắm chặt lấy hắn: "Hầu gia... Hầu gia, đừng đi."

Tiếng nấc nghẹn của nàng cũng nhỏ nhẹ, khiến người ta mềm lòng.

Đáy mắt thiếu niên lại chẳng hiểu sao dấy lên một cơn phẫn nộ bực bội.

Lại coi hắn như Thẩm Quy, từ đầu đến chân, rốt cuộc hắn có điểm nào giống Thẩm Quy chứ?

Thế là hắn vươn tay nắm lấy cổ nàng, ngón tay xương xẩu vuốt ve, lực đạo dần tăng thêm.

Đầy ác ý như thể sẽ bóp đứt cổ nàng trong tích tắc: "Tẩu tẩu, thật sự chưa tỉnh sao?"

Tân Di bị hành động biếи ŧɦái này của hắn làm cho cả người nổi da gà.

Thế mà nàng vẫn phải giả vờ như không cảm thấy gì, khẽ khàng nức nở, dựa dẫm vuốt nhẹ lên mu bàn tay lạnh lẽo của hắn hai lần, để lại cả một chút vệt lệ chưa khô.

Thẩm Như Giới sắc mặt cứng đờ, bất ngờ thẳng người dậy từ bên giường.

Động tác quá đột ngột, khi vùng vẫy rút tay áo ra khỏi tay nàng, khiến khuỷu tay Tân Di đập vào thành giường cứng rắn. Nếu không phải vì đang duy trì nhân vật, nàng thật sự muốn chửi thề.

Cửa noãn các "kẽo kẹt" lay động hai cái.

Một lúc sau, hệ thống lên tiếng nhắc nhở nàng: "Đừng giả vờ nữa chủ nhân, Thẩm Như Giới đã đi rồi."

Tân Di lúc này mới mở mắt ra, đau đớn xoa xoa khuỷu tay mình.

Lại khẽ sờ cổ, vẫn còn chút bàng hoàng: "Nguy hiểm quá, suýt nữa thì bị vạch trần rồi."

Nhưng Thẩm Như Giới thực sự còn tệ hại hơn nàng tưởng tượng, xì, đồ biếи ŧɦái!

Nàng dù gì cũng là tẩu tẩu danh nghĩa của hắn, còn từng cứu hắn, vậy mà hắn lại muốn nhân lúc nàng bệnh hôn mê mà hạ độc thủ, thật quá đáng!!

Hệ thống ngắt lời cơn giận dữ của nàng: "Chủ nhân đừng mắng nữa, hắn cũng không thực sự muốn làm gì người đâu."

"Sao ngươi biết?"

"Bởi vì..."

Hệ thống im lặng một lúc, giọng điệu hiếm khi vi diệu: "Bởi vì khi hắn vừa đặt tay lên cổ người, độ hảo cảm đã tăng năm điểm."

Tân Di: "..."

Thế còn không biếи ŧɦái à?

Canh ba khắc ba, trong một tửu lâu phồn hoa náo nhiệt nhất kinh thành, tiếng đàn sáo nhạc khí du dương réo rắt, vũ nữ Hồ tộc lưng đeo chuông vàng, mắt đẹp như tơ, yểu điệu múa xoay.

Trong tiệc, một công tử hoa phục đang phe phẩy chiếc quạt xếp, khóe môi ươm đầy nụ cười rạng rỡ.

Chẳng bao lâu sau, cửa nhã các được mở ra.

Ánh mắt thiếu niên áo đen lướt qua, chính xác tìm thấy vị trí của thất hoàng tử, liền chậm rãi bước tới: "Điện hạ tìm ta có việc gì?"

Tiêu Tòng Kinh liếc nhìn hắn một cái, lắc đầu thở dài: "Thật là gỗ mục khó chạm khắc, mỗi lần gọi ngươi đến để mở mang kiến thức, ngươi đều mang bộ dạng âm lãnh dọa chạy các cô nương này."

"Cứ thế này, làm sao có cô nương nào chịu gả cho ngươi?"

Trong lúc họ nói chuyện, có mấy cô nương Hồ tộc ôm đàn tỳ bà cứ không nhịn được mà liếc nhìn về phía này.

Vốn tưởng thất hoàng tử đã đủ tuấn tú, không ngờ thiếu niên áo đen này còn tuấn tú hơn cả thất hoàng tử. Chỉ là đôi mắt phượng dài hẹp kia tự mang vẻ lạnh lùng, dù tuấn tú nhưng không phải là nữ tử nào cũng có thể tiếp cận.