Thế giới 1 - Chương 15

Sở dĩ hiện tại hắn ta vẫn giữ kín không để lộ tin tức, là vì chưa nghĩ ra cuối cùng nên cho Trịnh Vũ danh phận gì.

Làm thϊếp thất thì quá ủy khuất nàng ta, nâng lên làm chính thê lại khiến Ôn Tân Di khó xử. Dù Thẩm Quy không quan tâm đến cảm nhận của nguyên chủ, nhưng hắn ít nhiều cũng phải để ý đến thể diện của thế gia.

Trịnh Vũ chắc chắn sẽ sinh hạ đích trưởng tử cho Hầu phủ.

Điều này đã là đánh vào mặt chính thê rồi, huống hồ Thẩm Quy còn sủng nàng ta vô bờ bến, chỉ muốn đem tất cả những thứ tốt đẹp nhất cho nàng ta, để bù đắp những ủy khuất phải chịu trong thời gian không thể công khai quan hệ.

Và khi thân phận ngoại thất của Trịnh Vũ được đưa ra bàn luận công khai, cũng sẽ là thời cơ tốt nhất để Tân Di đề xuất hòa ly.

Trước khi đó, nàng phải tìm mọi cách để lấy được hảo cảm của Thẩm Quy, tạo cơ hội ở riêng, và vun đắp tình cảm với hắn.

Phải để hắn nhận thức rõ ràng rằng, Ôn Tân Di là thê tử hắn cưới về, không phải là một người phụ nữ tùy tiện nhặt được bên đường.

Ít nhất phải khiến Thẩm Quy có một vị trí dành cho nàng trong lòng, dù chỉ là sự tò mò.

Như vậy mới thuận tiện cho nàng sau khi rời khỏi Hầu phủ, để chuẩn bị cho màn hỏa táng dành cho tên phụ bạc kia.

A Doanh nghe xong quả nhiên không khóc nữa, lau nước mắt hỏi: "Vậy... phu nhân định làm thế nào để chiếm lại trái tim của Hầu gia?"

Tân Di mỉm cười dịu dàng, làm ra vẻ đang suy nghĩ: "Ngươi để ta nghĩ đã."

==

Sau tiết Hàn Y, thời tiết dần chuyển lạnh, ngay cả những cơn gió đêm len lỏi qua hành lang cũng thêm phần tê buốt.

Thẩm Như Giới hai ngày nay không bị sai phái việc gì, chỉ ở trong phủ dưỡng thương.

Những gia nhân, tỳ nữ trong Hầu phủ lúc nhàn rỗi thường thích bàn tán đủ điều, chẳng hạn như những chuyện thú vị xảy ra quanh chủ tử.

Hắn vốn không thích nghe những chuyện này, nhưng khi vô tình nghe thấy tên Tân Di, hắn bất giác dừng bước.

"Các ngươi có nhận ra không? Phu nhân gần đây có đôi phần khác lạ."

"Dường như vậy thật, sắc mặt không còn tái nhợt như trước nữa."

"Không chỉ thế đâu! Phu nhân trước kia không thích ra ngoài, gặp Hầu gia cũng luôn căng thẳng đến mức không nói nên lời. Nhưng mấy ngày qua, ta thấy nàng chủ động tìm đến thư phòng tìm Hầu gia, còn đợi người dùng bữa."

"Ta cũng thấy rồi, hơn nữa khi phu nhân mỉm cười trông thật dịu dàng, như thể bất kỳ y phục nào khoác lên người nàng cũng đẹp tuyệt trần."

"Hôm qua phu nhân diện chiếc váy yếm giao sa màu lam thẫm, đôi môi điểm chút son hồng, tựa như một tiểu Quan Âm, nhìn đến nỗi khiến ta cũng phải rung động. Hầu gia khi dùng bữa đã liếc nhìn nàng đến vài lần."

Hai tỳ nữ nhỏ đang thì thầm bên nhau, không hề để ý đến Thẩm Như Giới đang đứng sau giả sơn.

Tất nhiên họ cũng không thấy được ánh mắt khinh miệt thoáng hiện trong đáy mắt của thiếu niên.

Vị tẩu tẩu này của hắn, hóa ra không ngốc nghếch như hắn tưởng.

Biết rằng việc cấp bách hiện tại là phải chiếm lấy trái tim Thẩm Quy, không để cho nữ nhân khác có cơ hội chen chân vào. Có lẽ nếu nàng cố gắng hơn nữa, còn có thể khiến Thẩm Quy say mê nàng trước khi người thϊếp kia bước vào cửa.

Đến lúc đó, mây mưa trộn lẫn, lửa cháy hai bên.

Thiếu niên đứng trong bóng râm khẽ nheo mắt: hắn thật sự rất muốn xem màn kịch náo nhiệt này.

Sau bữa tối, trong căn phòng nhỏ của biệt viện, một ngọn đèn xanh leo lét được thắp lên.

Tân Di ngáp nhẹ, ngồi trước tấm gương đồng để A Doanh giúp nàng tháo tóc. Búi tóc được vấn quá phức tạp, nàng không thể tự mình gỡ ra. Vì thế, sau vài lần thử không thành, nàng đành từ bỏ.

Mấy ngày nay, nàng vừa phải đóng vai tỳ nữ bưng chén rót trà, vừa phải tìm cách đồng hành cùng Thẩm Quy khi hắn đọc sách dùng bữa, nghĩ đủ mọi cách để níu kéo không cho hắn ra khỏi cửa, suýt nữa làm cho mình mệt đến mức thất thần.

Nàng xoa xoa cổ đang nhức mỏi, hỏi hệ thống: "Thẩm Như Giới bây giờ thế nào rồi, thương tích của hắn đã khá hơn chưa? Chỉ số hảo cảm có thay đổi không, ta có cần đến thăm hỏi an ủi hắn không?"

Hệ thống tra xét một lúc, rồi im lặng: "Có, chỉ số hảo cảm lại giảm thêm 10 điểm."

Bàn tay đang xoa bóp vai cổ của Tân Di chợt khựng lại, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc: "Tại sao chứ! Mấy ngày qua ta còn chưa gặp hắn, vậy mà cũng có thể chọc giận hắn sao?"

Không phải chứ, dựa vào đâu mà giảm chỉ số hảo cảm của nàng? Rõ ràng nàng đã an phận thủ thường, chẳng làm gì cả.

Thật quá đáng quá đi!

Hệ thống cũng cảm thấy khó hiểu: "Có lẽ do gần đây tâm trạng hắn không tốt, nên đem lòng oán giận mà trút lên người khác cũng không chừng."

Tân Di không thể chấp nhận lời giải thích này.

Kẻ nào chọc giận hắn, hắn hãy đi ghét kẻ đó chứ, sao lại đem cơn giận trút lên đầu nàng!