Chương 45

Nàng đẩy chén rượu đến trước mặt hắn, thấy hắn chỉ bình tĩnh nhìn vào thứ chất lỏng trong chén, dường như không có ý định nể mặt uống một ly.

Nàng ngồi thẳng người hơn một chút, có phần tiếc nuối mím môi.

Tiết Thịnh dựa người vào thành giường, dễ dàng đoán ra được tâm ý của nàng. Hắn vén tay áo, ngón tay khẽ gõ lên đầu gối, cất giọng nhàn nhạt: "Nàng muốn uống một chén?"

Gương mặt nàng lập tức lộ ra vẻ vui mừng, giọng nói cũng bất giác lớn hơn một chút: "Có thể sao?"

Thì ra không phải là muốn chúc mừng hắn, mà là cơn nghiện rượu của cô nương này lại tái phát. Hắn có uống hay không, đối với nàng cũng chẳng quan trọng.

Rượu Ngọc Nga có vị ngọt, uống vào thanh mát, dư vị đậm đà, hương rượu thơm lừng, vốn là một loại mỹ tửu. Chỉ có điều, hậu vị của nó cực mạnh, dù là một tráng hán cao chín thước, uống nửa bình cũng khó tránh khỏi say đến mê man. Những thứ mà Lâm thị chuẩn bị, tất nhiên chưa bao giờ là đơn giản. Canh huyết lộc, thang sâm nhung, rượu Ngọc Nga, món nào cũng đều lộ rõ tâm tư.

Tiết Thịnh vẫn giữ vẻ bình thản, ngón tay đang gõ trên đầu gối khẽ nảy lên, hắn cong môi nói: "Nàng cứ tự nhiên, không cần câu nệ."

Nàng mặc khá mỏng manh, trong phòng tuy đã đốt một chậu than, nhưng vẫn khó xua đi hết cái lạnh. Hơn nữa, nàng lại ngồi trên chiếc giường nhỏ cạnh cửa sổ, gió lạnh thỉnh thoảng lại lùa qua khe hở, khiến tay chân lạnh cóng khó mà duỗi ra được.

Lúc hắn đang đi dạo trong sân, nàng đã ở đây chờ đợi rồi. Uống một chén rượu để xua đi cái lạnh, chắc cũng không sao... Tiết Thịnh thấy nàng cẩn thận đưa chén rượu lại gần, mười ngón tay đan vào nhau ôm lấy thân chén. Khi rượu vừa chạm môi, dường như nàng nghĩ đến điều gì đó, liền ngước nhìn hắn một cái, rồi làm điệu bộ mời rượu: "Nô tỳ chúc mừng Ngũ gia thăng chức."

Đôi môi son mỏng manh và mềm mại khẽ mở, để lộ hàm răng trắng muốt như ngọc trai. Cũng chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua... Chén rượu chạm vào môi dưới, chiếc cằm xinh xắn đáng yêu ngẩng lên, một tiếng "ực" khẽ vang lên...

Một giọt rượu không kịp vào miệng đã trượt theo cằm, chảy xuống chiếc cổ thon dài mềm mại, lướt qua những đường cong duyên dáng, rồi rơi vào trong cổ áo trắng tinh.

Tiết Thịnh quay mặt đi, sắc mặt bình tĩnh như mặt hồ đóng băng. Nhưng bên trong, một luồng hơi nóng xa lạ và khó tả bỗng dâng lên. Cảm giác kỳ lạ này hắn còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, đã nhanh chóng trở lại vẻ tĩnh lặng như mặt nước không gợn sóng.

Cố Khuynh chỉ uống một chén là biết điểm dừng. Nàng vẫn nhớ rõ bổn phận của một nô tỳ, nên đã nhẹ nhàng cẩn trọng cất chén rượu của mình đi. Nàng biết hắn sẽ không đời nào dùng những thứ do Lâm thị gửi tới, vì vậy đã nhanh nhẹn thu dọn hộp thức ăn, rồi đặt ra bên ngoài tấm bình phong chạm đất.

Khi quay người lại, nàng thấy Tiết Thịnh vẫn không hề động đậy.

Hắn vẫn dựa người trên chiếc giường nhỏ nơi vừa nói chuyện với nàng lúc nãy. Chỉ khác là trong tay hắn đã có thêm một quyển sách, và đó chính là cuốn dã sử được cho là có phần không đứng đắn mà ban nãy hắn vừa cất đi.

Cố Khuynh không lại gần làm phiền hắn. Dù cho sách đã bị lấy đi, nàng vẫn có nhiều cách khác để cho qua khoảng thời gian nhàm chán của mình.

Nàng đi ra ngoài đun một ấm nước, rồi ngồi chống cằm bên chiếc lò nhỏ, ngắm nhìn ngọn lửa cứ bập bùng cháy lên rồi lại lụi đi.

Trong lúc đó, ánh mắt của Tiết Thịnh vẫn dừng lại trên một dòng miêu tả có phần thô thiển trong trang sách.

"Hoàng đế lâm bệnh, Thái tử Hi vào cung thăm hỏi. Thấy Hoa phu nhân tính tình tuy ôn hòa nhưng dáng vẻ lại yêu kiều, bèn dụ đến Đông Đình..."

Cái cảm giác khô nóng kỳ lạ và khó tả ấy cứ vương lại nơi đầu lưỡi, mang đến một cảm giác khó chịu mơ hồ. Hắn đưa chén nước trước mặt lên uống một ngụm, vị ngọt ấm lan tỏa trong miệng, hóa ra đó lại là chén rượu Ngọc Nga kia.

Tiết Thịnh nhắm mắt lại, rồi đứng dậy mở toang cửa sổ, ném thẳng cuốn sách trong tay ra ngoài.

Gió lạnh ùa vào, khiến cho khí tức bất ổn quanh người hắn cũng dần dịu lại. Hắn quay người trở lại bàn đọc sách, rút ra một cuộn sách lụa trong ngăn kéo, rồi chậm rãi xem.

Chẳng nhớ đã đọc Đại Yến hình điển được bao lâu, đêm đã khuya lắm rồi. Liếc nhìn đồng hồ cát, hóa ra đã là giờ Tý một khắc. Gió từ khung cửa sổ đang mở lùa vào làm tắt lò than, nhưng hắn vốn đã quen với tiết trời âm u lạnh lẽo, nên cũng chẳng thấy rét buốt chút nào.

Lưng eo có chút mỏi, hắn bèn gấp sách lại, đứng dậy đi lại vài vòng cho thư giãn gân cốt.

Nếu không phải tình cờ trông thấy bóng lưng mảnh khảnh của nàng qua tấm rèm che trước bình phong, có lẽ hắn đã gần như quên mất rằng trong gian phòng này vẫn còn có sự hiện diện của người thứ hai.

Nàng đang gục ngủ trên chiếc bàn đặt cạnh lò sưởi, trông vô cùng yên tĩnh, không một chút động đậy.

Hắn chậm rãi bước tới, rồi vòng ra phía bên cạnh nàng, nhấc chiếc ấm đồng sắp cạn khô nước ra khỏi bếp lửa.

Ngay khoảnh khắc đứng thẳng người dậy, ánh mắt hắn vô tình lướt qua hàng mi vừa dài vừa rậm của nàng.

Có lẽ vì được giáo dục rất tốt nên tướng ngủ của nàng cũng vô cùng đoan trang. Hơi thở nàng nhẹ nhàng và đều đặn, đôi môi son nhỏ nhắn mím nhẹ, đầu nghiêng gối lên cánh tay. Chiếc mũi nhỏ xinh thẳng tắp trông lại càng đáng yêu.

Cặp chân mày thanh tú khẽ nhíu lại, gương mặt nhỏ bằng bàn tay cũng căng lên. Ngay cả trong giấc ngủ mà trông nàng vẫn giữ vẻ mặt đầy cẩn trọng.

——Giá như gương mặt nàng không ửng lên một màu đỏ say...

Ngọc Nga Thuần quả nhiên danh bất hư truyền. Nửa bình đã có thể hạ gục một tráng hán, thì một chén cũng đủ để một mỹ nhân mảnh mai yếu đuối như nàng say ngủ đến mấy canh giờ.

Cho nên, dù cho lúc này có người vén lọn tóc dài của nàng ra, hôn trộm lên môi nàng, thậm chí là vạch áo nàng ra, thì nàng cũng sẽ không tỉnh lại. Và đến sáng mai, nàng cũng sẽ chẳng nhớ được bất cứ chuyện gì...

Cục than trong lò bỗng kêu lên một tiếng “tách”, bắn ra những tia lửa nhỏ. Ánh mắt vốn luôn trong trẻo lạnh lùng của Tiết Thịnh bỗng phủ lên một tầng dịu dàng hiếm thấy.