Mặt Cố Khuynh đỏ bừng như máu, nàng khẽ cúi đầu.
Trên đường đến đây, Lâm thị đã dặn nàng phải dỗ dành cho Lâm thái thái vui lòng, nhưng nàng vạn lần không ngờ, vừa gặp mặt đã bị hỏi thẳng thừng như vậy.
"Mẹ, mẹ hỏi cái gì thế này?" Lâm thị đỡ lời, sợ Cố Khuynh lỡ miệng: “Người đã được đưa vào phòng Ngũ gia rồi, cả đêm không ra ngoài, mẹ nói xem có không? Mấy tai mắt của mẹ không báo cho mẹ biết sao?" Những tâm tư thầm kín của mình, rõ ràng Lâm thị không định để cho Lâm thái thái biết.
Lâm thái thái khẽ hừ một tiếng: “Có gì đâu? Nếu đến một câu hỏi mà nó cũng không chịu nổi, thì thủ đoạn có thể cao minh đến đâu chứ?"
Bà ta đánh giá Cố Khuynh từ trên xuống dưới. Tuy gương mặt xinh đẹp nổi bật, nhưng vừa nghĩ đến việc nha đầu này là để củng cố sự sủng ái cho con gái mình, ánh mắt bà ta lại trở nên khắt khe hơn, cảm thấy chỗ nào cũng không vừa ý. "Trông như một con nha đầu miệng còn hôi sữa, thế mà cũng có thể sinh con cho Ngũ gia sao? Ta thấy không hợp, hay là sau này cứ se mặt cho cả Nhẫn Đông và Hồ Bình đi, chỉ dựa vào một mình con nha đầu này, e là không xong."
Lâm thị tức giận nói: "Vậy sao mẹ không nhét hết mấy nha đầu chưa có hôn phối của Lâm gia vào phòng Ngũ gia luôn đi! Mẹ coi chàng là hạng người gì, loại đàn bà nào cũng được sao?"
Lâm thái thái dĩ nhiên cũng biết Tiết Thịnh vừa có mắt nhìn cao lại vừa giữ mình trong sạch. Bà ta nói như vậy, chẳng qua cũng chỉ là lòng nóng như lửa đốt, bệnh nặng thì vái tứ phương mà thôi.
Lâm thái thái phất tay ra hiệu cho Cố Khuynh lui ra, rồi ngả người dựa vào gối: “Con nha đầu này có đáng tin không? Chuyện của tỷ tỷ nó năm đó..."
Lâm thị cúi mắt uống trà, mí mắt cũng lười nhấc lên: “Lúc đó nó mới mấy tuổi, biết được cái gì? Mấy hôm trước con đã dò hỏi rồi, mẹ cứ yên tâm, con nha đầu đó không biết gì cả đâu."
Lâm thái thái cụp mắt xuống, thở dài một tiếng: "Nếu không phải con ngu dốt vô dụng, thì cần gì ta đến tuổi này rồi mà vẫn phải lo phiền vì mấy chuyện vặt vãnh này?"
Lâm nhị cô nãi nãi xen vào: "Theo con thấy, mẹ cũng đừng vì giữ thể diện mà mất đi cái lợi. Bây giờ chuyện của tam muội và tam muội phu là quan trọng nhất. Nha đầu dù có trung thành nghe lời đến đâu, cũng không bằng tỷ muội nhà mình đồng lòng. Hay là, cứ thử theo cách mà đường thẩm đã đề nghị xem sao. Con gái nhà người ta còn không ngại mang danh nha đầu, chúng ta còn ngại ngần gì nữa? Cứ sắp xếp kín đáo một chút, chỉ cần Tiết gia không phô trương ra ngoài, thì ai mà biết được chứ?"
Lâm thị nghe mà đầu óc mơ hồ, trực giác mách bảo rằng những lời nhị tỷ mình nói chắc chắn không phải là chuyện gì tốt đẹp. Nàng ta cau mày hỏi: "Nha đầu gì, con gái gì, lại ở đâu ra một bà đường thẩm bày mưu tính kế nữa vậy?" Chuyện riêng tư trong phòng nàng ta, rốt cuộc còn muốn lôi kéo bao nhiêu người vào tham gia nữa đây!
Đôi mày thanh tú của Lâm nhị cô nãi nãi giãn ra, nàng ta đưa tay gạt nhẹ chuỗi ngọc bên thái dương, mỉm cười nói: "Hôm trước họ hàng xa của chúng ta có đến nhận họ. Huynh đệ đời tổ phụ có một người cháu gái thứ xuất, vì vị hôn phu mất sớm nên lỡ dở chuyện hôn sự. Nàng đến cầu xin mẹ, nói rằng dù làm một lương thϊếp cho nhà quyền quý cũng cam lòng. Ta đã xem qua cô nương đó rồi, quả thực sinh ra đã diễm lệ động lòng người, đến ta còn có vài phần thương tiếc, huống chi là đám đàn ông bọn họ."
Chỉ nghe giọng điệu thôi cũng biết, lại là đang nhắm vào Tiết Thịnh. Lâm thị sa sầm mặt, tức giận nói: "Lần trước mẹ còn nói, tỷ muội cùng gả cho một người là thủ đoạn hạ tiện không biết xấu hổ của bọn nhà sa sút, bây giờ Lâm gia chúng ta cũng theo đó mà không cần mặt mũi nữa sao? Tương lai và danh tiếng của cha huynh không quan trọng nữa à?" Cố Khuynh thì nàng ta có thể tùy ý nắm trong tay, nhưng nếu là tỷ muội trong họ vào cửa, thì không phải là người có thể tùy tiện chà đạp được. Đã là người thân trong nhà, cũng không thể lập một tờ khế ước bán thân. Trước đây lại không có giao tình gì, không biết rõ ngọn ngành, làm sao biết được đối phương rốt cuộc có tâm tư riêng gì.
Lâm thái thái cười lạnh: "Nếu con thông minh tài giỏi, thì cần gì phải dùng đến hạ sách này? Con bé đó chẳng qua chỉ là con vợ lẽ của một nhánh phụ thôi. Đã nói trước rồi, trước tiên cứ dùng danh nghĩa nha đầu, nếu thật sự có phúc khí mang thai được con của Ngũ gia, thì lúc đó nói rõ thân phận rồi nâng lên cũng chưa muộn. Dù sao cũng là xuất thân nhà quyền quý, từ nhỏ đã được dạy dỗ cầm kỳ thi họa đủ cả, cho dù có sa sút thì vẫn còn cái cốt cách phong thái ở đó. Ngũ gia trước nay luôn có mắt nhìn cao, nha đầu bình thường sao có thể so sánh với nó được? Hôm nay ta chỉ tiện miệng nhắc với con một câu thôi, còn có đi nước cờ này hay không, ta vẫn đang cân nhắc. Mấy ngày này tuyệt đối không được lơ là, ta nghe nói, thánh chỉ của bề trên sắp ban xuống rồi. Đợi đến khi con rể một bước lên mây trở thành tân quý hồng nhân, thì không biết có bao nhiêu người tranh nhau đến sinh con cho hắn đâu. Đến lúc đó mới tìm cách, thì đã muộn rồi."