Cố Khuynh chạm mặt bà tử trong sân, ánh mắt của bà ta cứ nhìm chằm chằm trên mặt nàng.
Cố Khuynh gật đầu chào rồi lướt qua bà ta. Từ trong phòng vọng ra tiếng của Lâm thị: “Cố Khuynh, vào đây.”
Trong phòng không thắp đèn, lúc này vẫn còn mờ mờ tối. Lâm thị ngồi tựa vào trong màn trướng, ôm gối, tay bưng chén trà thong thả nhấp từng ngụm.
Cố Khuynh bước lên hành lễ. Lâm thị không cho đứng dậy, nàng đành phải giữ nguyên tư thế cúi người.
Người ngồi trên không nói một lời, chỉ chờ nàng tự mình ngoan ngoãn thuật lại tình hình đêm qua.
“Sau khi nô tỳ vào, Ngũ gia rất tức giận. Thấy chén canh thì lại càng giận hơn, tiện tay hất đổ hết xuống đất. Ngũ gia bảo nô tỳ cút ra ngoài, nói trong phòng ngài ấy không cần người hầu hạ, còn đòi tìm nãi nãi để nói lý lẽ. Nô tỳ nói nội viện đã khóa cửa rồi, van xin hồi lâu mà Ngũ gia vẫn không nguôi giận. Sau đó, ngài ấy quay người vào trong, nô tỳ không dám đi theo, đành quỳ trước bàn suốt nửa đêm. Đến nửa đêm sau thì không chịu nổi nữa, mới vào đông noãn các nghỉ tạm một lát…”
Thấy Lâm thị cứ nhìn mình với nụ cười như không cười, chẳng biết là tin hay không, Cố Khuynh bèn vén váy, xắn ống quần lên, cho nàng ta xem đôi đầu gối bầm tím của mình.
Lâm thị cười một tiếng, vẫy tay với nàng: “Ngươi lại đây.”
Cố Khuynh bước lên, Lâm thị dùng ngón tay ấn mạnh vào trán nàng: “Thứ vô dụng!”
Cố Khuynh cố nén dòng nước mắt, không dám khóc, lại thấy tủi thân, ngước mắt nhìn Lâm thị, nhỏ giọng nói: “Nãi nãi, nô tỳ bất tài, có thể đừng bắt nô tỳ đến phòng Ngũ gia nữa được không ạ?”
Lâm thị chau mày, quát: “Ngay cả ngươi cũng không coi nãi nãi này ra gì phải không?”
“Nô tỳ không dám…” Cố Khuynh còn định nói thêm, nhưng Lâm thị đã xua tay ngắt lời: “Ra ngoài!”
Cố Khuynh mím môi, run rẩy đứng dậy, lê bước ra ngoài.
Lâm thị tựa vào gối, men theo những gì Cố Khuynh miêu tả, tưởng tượng ra cơn tức giận không có chỗ trút của Tiết Thịnh lúc đó, tưởng tượng ra dáng vẻ tủi thân vô cùng nhưng lại không thể không cố gắng lấy lòng đàn ông của Cố Khuynh, nàng ta đột nhiên cảm thấy tâm trạng vui vẻ lạ thường.
Thoáng cái đã đến cuối tháng, Lâm gia gửi thiệp đến, nói di nương trong phòng của Lâm Tuấn đã sinh, muốn tổ chức một lễ tắm ba ngày đơn giản. Vì là con gái của thứ xuất, nên không mời khách khứa rình rang, chỉ có người nhà đóng cửa lại chúc mừng nhau một phen.
Lâm thị một mình về nhà mẹ đẻ.
Cố Khuynh theo nàng ta đến thỉnh an Lâm thái thái. Trong phòng có không ít nữ quyến đang ngồi quây quần. Thấy Lâm thị bước vào, những người nhỏ tuổi đều ngoan ngoãn đứng dậy cung nghênh. Lâm nhị cô nãi nãi ngồi tựa bên cạnh Lâm thái thái, thấy mọi người xun xoe nịnh nọt Lâm thị, không khỏi bĩu môi một cái.
“Nhị tỷ cũng đến rồi à.” Lâm thị chào hỏi nàng ta, rồi mỉm cười ngồi xuống ghế dưới, bưng trà lên uống. “Nghe nói hôm trước nhị tỷ phu đi chơi ở hí lầu, bị thân gia lão gia xách tai lôi ra ngoài phải không? Bên ngoài đồn ầm cả lên rồi, nói thân gia lão gia quả không hổ là hữu xuân phường đại học sĩ, dạy con ngay tại chỗ, đúng là phong cốt của thế gia, đáng để kính phục.”
Lâm nhị cô nãi nãi lập tức nổi giận: “Ngươi nói bậy bạ gì đó!”
Lâm thái thái ho một tiếng, đặt chén trà xuống, quát: “Vừa gặp mặt đã cãi nhau, còn tưởng mình là con nít à?”
Hai người không nói gì nữa, Lâm thị bèn giơ tay ra hiệu cho đám tiểu bối lui ra hết.
Trong phòng trở nên yên tĩnh, Lâm thị biết mẹ mình có chuyện muốn hỏi.
Quả nhiên, nàng ta nghe Lâm thái thái nói: “Nghe nói con đã chọn Cố Khuynh, nó có ngoan ngoãn, dùng được việc không?”
Sắc mặt Lâm thị sa sầm xuống: “Sao mẹ chỉ quan tâm đến mấy chuyện này vậy? Về đến nhà, chén trà còn chưa kịp uống, đứa con mới sinh của đại ca cũng chưa được bế cho con xem.”
Lâm thái thái cười lạnh một tiếng: “Con còn có tâm trạng đi xem con của người khác à? Một con bé lỗ vốn do một ả ca nữ không ra gì sinh ra, có gì mà hiếm lạ chứ?”
Lâm nhị cô nãi nãi cười nói: “Mẹ đừng nói vậy chứ, không phải là đang làm xấu mặt tam muội muội sao? Kiều Kiều nhà chúng ta kết hôn năm năm rồi mà cái bụng vẫn chưa có động tĩnh gì đấy. Ca nữ sinh ra có hèn mọn đến đâu, thì người ta cũng có bản lĩnh của người ta mà.”
Lâm Kiều tức đến méo cả mặt, đang định đáp trả mấy câu thì lại bị Lâm thái thái quát ngắt lời: “Một đứa hai đứa đều vô dụng, chỉ giỏi ở đây đấu võ mồm!”
Bà ta cao giọng gọi ra ngoài: “Đi, gọi Cố Khuynh vào đây!”
-
Cố Khuynh vén rèm bước vào, đứng nghiêm chỉnh trước giường hành lễ.
Dưới ánh nắng chan hòa, gương mặt thiếu nữ hồng nhuận, xinh đẹp đoan trang. Chỉ là thân hình quá mảnh mai, trông có vẻ hơi yếu ớt. Lâm thái thái nhíu mày, mở lời: “Ngươi và Ngũ gia, đã động phòng chưa?”
Lời này nói ra vừa thẳng thừng vừa thô thiển, không hề giữ chút thể diện nào cho người khác, cứ thế mà hỏi toạc ra trước mặt mọi người.