Sau khi thỉnh an Đại phu nhân, Ngô thị lặng lẽ cúi đầu, vịn tay tỳ nữ bước ra ngoài.
“Biết đâu phu nhân nhất thời nghe nhầm thì sao, người lại đang mang thai, đừng nên bận tâm những chuyện này làm gì...” Tỳ nữ thân cận Hồng Ngọc khẽ giọng an ủi, đoạn ngước mắt nhìn lên, thấy sắc mặt chủ nhân trắng bệch thì không khỏi có chút lo lắng.
Ngô thị từ nhỏ thể trạng đã yếu ớt hơn những cô nương bình thường, chẳng chịu được gió mưa. Có khi chỉ đứng bên cửa sổ một lát cũng đủ ho khan mấy ngày liền. Hai lần mang thai trước cũng chẳng dễ dàng gì, nhưng gần như đều không giữ được qua tháng thứ ba. Lần này mang thai quả thực không dễ, vì vậy mà cả phủ Bá tước trên dưới đều vô cùng coi trọng. Lão thái thái thậm chí còn ra lệnh, bất cứ kẻ nào hầu hạ không chu toàn làm tổn hại đến cái thai của Tam nãi nãi, tuyệt đối không dung thứ, nhất định sẽ đánh một trận rồi đuổi ra khỏi phủ.
Ngô thị vẻ mặt mệt mỏi, uể oải lắc đầu: “Ta không thể nghe nhầm được.”
Lúc ấy, nàng ta đang nghỉ ngơi trong noãn các. Tiết Cần tưởng nàng ta đã ngủ say, nhưng thực ra nàng ta đã tỉnh từ lâu. Chỉ vì muốn tận hưởng cảm giác ấm áp, yên bình khi hai người lặng lẽ ở bên nhau, không muốn phá vỡ bầu không khí ấy, nên nàng ta mới lười biếng nhắm mắt.
Khi Hồng Dược, tỳ nữ bên cạnh Tiết Cần, bước vào, hai người họ tuy đã cố tình đi ra phía trước nhà để nói chuyện, nhưng tiếng nói vẫn vọng vào trong.
Hồng Dược nói “Xuân Ngâm Tán” đã chuẩn bị xong, còn dò la được hôm nay nha đầu kia vừa ra ngoài về, lúc này đang ở nhị môn.
Tiết Cần không nói tiếng nào, chỉ quay người khoác áo bào, hôn qua quýt lên má nàng ta một cái rồi vội vã rời đi.
Là vợ chồng bao năm, nàng ta hiểu hắn hơn bất cứ ai. Nụ hôn hời hợt đó, bước chân vội vã kia, từng chút một, tất cả đều là sự phấn khích.
Cái thứ thuốc hạ lưu như Xuân Ngâm Tán, nàng ta cũng không lạ gì. Tiết Cần vốn ham mê chuyện trăng hoa, lại nhiều trò quái đản, hai vợ chồng trong chốn phòng the cũng từng thử qua không ít...
Ngô thị thường ngày hay e thẹn, ít nói, trông có vẻ đơn thuần, nhưng nàng ta không hề ngốc nghếch. Nàng ta vẫn nhớ cái đêm Tiết Cần nghe tin Cố Khuynh được đưa cho Ngũ đệ làm thông phòng, hắn ta thậm chí còn chẳng buồn giữ vẻ ôn hòa giả tạo thường ngày, mà để lộ rõ vẻ tức giận ngay trước mặt nàng ta. Sao nàng ta lại không đoán ra được, Tiết Cần có ý đồ gì với Cố Khuynh chứ?
Nếu là một nha đầu khác thì thôi cũng đành, nhưng Cố Khuynh là thông phòng đã được Lão thái thái và Đại phu nhân đích thân chấp thuận. Nếu Tiết Cần thật sự làm ra chuyện hỗn xược là cưỡng chiếm nàng, thì đến lúc đó, hiềm khích giữa họ với nhà của Tiết Thịnh và Đại phòng e rằng sẽ càng thêm sâu sắc. Rồi còn biết ăn nói ra sao với Lão thái thái nữa?
Bao năm qua, hắn ta chỉ mải mê chốn phấn son, không lo tiến thủ, vốn đã không được lòng Thành Duệ Bá. Nay lại gây ra chuyện hoang đường với thông phòng của huynh đệ, e rằng danh tiếng và tiền đồ sẽ hoàn toàn bị hủy hoại.
Thân là vợ cả, nàng ta quyết không thể trơ mắt nhìn hắn ta lầm đường lạc lối.
“Đến Xuân Lai Quán.” Ngô thị nói, tay trái bất giác đặt lên bụng, lòng hoảng hốt đến độ bước chân cũng trở nên hỗn loạn.
Xuân Lai Quán là thư phòng của Tiết Cần ở ngoại viện, cách nơi này một quãng khá xa. Hồng Ngọc lo lắng cho sức khỏe của chủ nhân, sợ nàng ta không chịu nổi quãng đường đi vội vã như vậy, bèn nắm lấy cổ tay nàng ta, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Phu nhân đừng đi nữa, cứ sai một nha đầu hay gã sai vặt đi tìm gia về là được rồi. Phu nhân đang mang thai, hà cớ gì phải khổ sở như vậy?”
Ngô thị chỉ lắc đầu. Nàng ta phải đích thân đến đó để ngăn hắn ta lại trước khi hắn ta phạm phải sai lầm hồ đồ. Nàng ta thà rằng chính mắt mình trông thấy, còn hơn là để chuyện xấu hổ như vậy bị người khác biết được.
-
Hoàng hôn buông xuống, sương chiều đã tan bớt. Cố Khuynh vận bộ y phục cũ, bưng một chậu đồng bước vào trong sảnh chính.
Bán Hạ tiến lên vén rèm, nàng bèn khom người bước vào, mắt nhìn xuống đi đến trước giường sưởi, rồi nhẹ nhàng đặt đôi hài gấm thêu hình bướm lượn vờn hoa màu hồng rực mà Lâm thị tiện tay vứt trên ghế xuống đất.
Nàng nhúng khăn vào nước nóng, vắt khô, rồi bắt đầu chườm ấm lên bắp chân, từ từ di chuyển từ cổ chân trắng nõn mịn màng trở lên.
Hôm nay Lâm thị phải đứng hầu tuân theo quy củ ở chỗ Đại phu nhân suốt cả buổi sáng. Mọi khi vào lúc này, đều là Cố Khuynh cẩn thận xoa bóp chườm nóng cho nàng ta. Nàng vừa tỉ mỉ lại dịu dàng, lực tay vừa phải. Ngay cả Nhẫn Đông và Bán Hạ đã hầu hạ Lâm thị nhiều năm cũng không thể nào có thủ pháp dễ chịu bằng nàng.
Lâm thị nằm nghiêng trên giường sưởi, khẽ hé mắt nhìn xuống người đang quỳ trước mặt mình.
Tuy đã được se mặt và chỉ định rõ ràng, nhưng rõ là Cố Khuynh cũng chẳng được lòng Tiết Thịnh. Người vừa được đưa vào phòng chưa đầy một khắc, nam nhân đó đã đùng đùng nổi giận đi ra chất vấn.
Hắn nói, bên cạnh hắn không cần người hầu hạ.
Nghĩ đến đây, Lâm thị không khỏi bật cười thành tiếng.
Thôi thì không nói đến hạng lêu lổng như Tiết Cần, kẻ suốt ngày chỉ biết nằm trên bụng nữ nhân. Ngay cả Nhị gia Tiết Cẩn, người đã cưới một vị tiểu thư thanh cao quý phái như Vương thị, cũng đâu có thiếu ba hai người thông phòng thị thϊếp.
Đều là huynh đệ cùng chung huyết thống, Tiết Thịnh lại chẳng mắc bệnh khó nói nào, cớ sao chỉ riêng hắn lại không cần người hầu hạ chứ?