"Các người đang làm gì?"
Một giọng nam trầm thấp, ẩn chứa sự tức giận.
Khi Cố Khuynh nghe thấy giọng nói này, nỗi sợ hãi và hoảng loạn đang đè nén trong l*иg ngực nàng đều tan biến.
Sắc mặt Tiết Thịnh lạnh như băng, từ bộ dạng thảm hại của Cố Khuynh và những tên đầy tớ đang đuổi theo không tha phía sau, hắn đã lờ mờ đoán ra được nguyên nhân và diễn biến của toàn bộ sự việc.
Hắn thực sự không thể ngờ rằng, trong một phủ đệ cao sang thế này, lại có thể xảy ra chuyện hoang đường và xấu xa như vậy ngay giữa ban ngày ban mặt.
Làm sao hắn lại không nhận ra hai tên đầy tớ đó chứ, chúng là những kẻ tay sai thường lẽo đẽo theo sau Tiết Cần.
Hai tên đầy tớ mềm nhũn cả chân, khom người lùi lại vài bước, nặn ra một nụ cười, ấp úng nói: "Tiểu nhân... tiểu nhân đang đùa với cô nương thôi..."
Tiết Thịnh mím môi, đỡ lấy cô gái đang run rẩy trong lòng, gằn giọng: "Cút!"
Hai tên đầy tớ cười xun xoe, luôn miệng nói "vâng", sau khi lùi lại được vài bước liền quay người co cẳng bỏ chạy.
Tiết Thịnh không để ý đến chúng, hắn cụp mắt xuống, nhìn kỹ gương mặt ửng hồng của Cố Khuynh. Nàng không còn chút sức lực nào, nhắm mắt run rẩy dựa vào người hắn, những giọt lệ chưa khô còn đọng trên hàng mi dài và rậm, đôi môi bị cắn đến nát bươm, trên cằm lấm tấm những vệt máu. "Cố Khuynh, nàng sao rồi?"
Người trong lòng yếu ớt mở mắt, run rẩy cất lời, nhưng âm thanh phát ra đầu tiên lại là một tiếng rên khẽ như nức nở không thể kiềm chế.
"Gia..." Bàn tay dính máu của nàng khẽ đẩy vào lớp vải áo thêu hoa văn mây phức tạp của nam nhân: "Đừng bận tâm đến ta..."
Nàng đã trúng phải loại thuốc hạ tiện đó, phải miễn cưỡng dùng cơn đau để níu giữ ý chí. Thế nhưng, trong miệng lại không kìm được mà bật ra những tiếng thở dốc khe khẽ, trong lòng như có ngọn lửa dữ đang thiêu đốt, dày vò khôn tả, vô cùng chật vật.
Tiết Thịnh tuy không thích chuyện trăng hoa, nhưng cũng không phải hoàn toàn không biết gì. Ngày thường khi các đồng liêu mời nhau dự tiệc, cũng có những kẻ phóng đãng cùng các ca nữ, vũ cơ trêu đùa mua vui. Chỉ cần nhìn bộ dạng mềm oặt, tình cảm không thể kìm nén của Cố Khuynh, hắn cũng biết chuyện gì đã xảy ra với nàng.
Nhạn Ca đứng bên cạnh đã sớm ngây người. Một là vì không ngờ Tiết Cần lại dám to gan như vậy, bất chấp tất cả mà ra tay với Cố Khuynh. Hai là vì thái độ của Tiết Thịnh đối với Cố Khuynh lúc này, hắn ta đã theo hầu Ngũ gia bao nhiêu năm, chưa từng nhìn thấy hắn kiên nhẫn ôm một nữ nhân như vậy.
"Nhạn Ca."
Một tiếng gọi đã kéo Nhạn Ca ra khỏi những cảm xúc phức tạp. Tiết Thịnh nửa dìu nửa đỡ thân thể mềm nhũn không chút sức lực của Cố Khuynh, nghiêng mặt ra lệnh: "Lấy danh thϊếp của ta, đi mời Trịnh đại phu."
Thầy thuốc thường lui tới trong phủ họ Quách, còn vị Trịnh đại phu này, là bằng hữu của Tiết Thịnh.
Nhạn Ca vâng lời, nhanh chóng nhận lệnh rời đi.
-
Dường như đã trải qua một giấc mơ rất dài.
Cố Khuynh mười bảy tuổi, đứng dưới chân tường xa xa nhìn cô bé mười một, mười hai tuổi trong sân giếng trời, tết tóc bím, mặc chiếc áo bông mỏng, bị đánh đến đứng cũng không vững.
"Cho mày lười biếng này, cho mày lười biếng này! Cả một buổi sáng mới giặt được mấy bộ đồ, lát nữa làm lỡ việc thay quần áo của Tam tiểu thư, mày có mấy cái mạng để đền hả?" Bà tử vừa mắng, vừa quất mạnh roi mây lên người cô bé.
Thân hình nhỏ bé của cô bé, mỗi lần bị quất, lại đau đến toàn thân run lên dữ dội. Cô bé cắn răng không khóc, chỉ khe khẽ nức nở không kìm được, không một lời xin tha.
Tuy tuổi còn nhỏ, nhưng cô bé đã sớm hiểu rằng, xin tha hoàn toàn vô dụng.
Không ai vì cô bé đáng thương tỏ ra yếu đuối, mà đối xử với cô bé đặc biệt thân thiết và hòa nhã hơn.
"Ây da, Giang ma ma, lại đang dạy dỗ con nha đầu không nghe lời đấy à?" Ở góc tường, một phụ nhân trẻ tuổi cắn hạt dưa đi tới, véo cằm cô bé đã bị đánh ngã sõng soài trên đất: "Chậc chậc, đây không phải là Cố Khuynh sao? Lại phạm lỗi rồi à?"
Bà tử thu roi mây lại, quay người kể khổ với phụ nhân kia: "Bà xem, cả một buổi sáng rồi mà quần áo mới giặt được nửa chậu, lát nữa tiểu thư hỏi đến, làm sao mà giao phó được đây? Cái thứ chỉ giỏi lười biếng gian xảo!"
Phụ nhân đứng dậy cười nói: "Giang ma ma đừng tức giận, dù sao tuổi nó còn nhỏ, cứ từ từ dạy bảo. Ta thấy con bé này cũng lanh lợi đấy, lớn lên với dáng vẻ này, nói không chừng tương lai còn có phúc phận."
Bà tử liếc nhìn cô bé đã bò dậy ngồi lại trước chậu giặt đồ, khinh miệt hừ một tiếng, "Phúc phận? Nó cũng xứng sao? Chỉ sợ sau này cũng giống như tỷ tỷ nó, cậy mình có gương mặt xinh đẹp, rồi bắt đầu mơ mộng hão huyền, quên mất thân phận của mình là gì!"