Chương 8

“Ngươi biết mà, ta có rất nhiều cách khiến người ta sống không bằng chết.”

A Thiện dĩ nhiên biết, lập tức nhớ đến cảnh tượng như phim kinh dị hai tháng trước. Không dám đẩy hắn ra, ở tư thế khó chịu ấy, nàng chớp mắt, vội gật đầu hứa: “Ta sẽ không chạy trốn nữa.”

Hồi đó rốt cuộc nàng nghĩ gì mà lại chọc vào loại nam nhân đáng sợ thế này?

Huân hương khi đốt đậm lên sẽ khiến người ta uể oải, vì tư thế của hai người lúc này, A Thiện dựa lưng vào thành xe, hơi thở càng dè dặt.

Thế tử Nam An Vương rất ít khi để nàng đυ.ng vào, càng đừng nói đến việc chủ động tới gần. Khi lớp lông mềm trên cổ áo hắn chạm vào má nàng, gương mặt bị lạnh đến tê rần của nàng mới dần ấm lại, không nhịn được mà len lén đặt tay lên lớp vải dày mềm kia để sưởi.

A Thiện thực sự rất sợ lạnh. Nếu không phải vì bắt buộc chui qua lỗ chó, nàng chết cũng không dám mặc ít như vậy.

Chiếc áo choàng trắng ngà mềm mại được thêu hoa văn bạc tinh xảo, khi bị lớp vải ấy bao bọc, đôi tay A Thiện nhanh chóng ấm lại. Nàng không giống thế tử Nam An vương, dù có quấn chặt đến đâu cũng không thể sưởi ấm được thân nhiệt lạnh buốt đến tận xương kia.

“…A, A Tiễn, có thể đưa ta về không?” Trước khi bị đuổi khỏi xe, A Thiện lấy hết can đảm hỏi một câu.

Ngoài xe, gió tuyết thổi cuồng loạn, hơi thở người ta hóa thành khói trắng. Thân thể A Thiện mới vừa ấm lại, thực sự không nỡ rời khỏi chiếc xe ấm áp này.

Thế tử Nam An Vương dùng đầu dao gảy hương lô, lưỡi dao lóe lên, khi nhấc mắt nhìn nàng, mái tóc đen vương qua má, ánh mắt thâm trầm cong môi nói: “Ngươi gọi ta là gì?”

A Thiện co người rụt vào góc xe. Vừa rồi nàng gọi theo thói quen, hai tháng trước khi hắn mù và mất trí nhớ, nàng vẫn gọi hắn như vậy.

“Ý là…” A Thiện biết hắn sẽ không tốt bụng đưa mình về, khịt mũi, dụi đầu mũi đỏ bừng, sửa lời lần cuối: “Thế tử gia, có thể cho ta mượn tạm áo choàng của ngài không?”

Ánh mắt A Thiện dán chặt vào chiếc áo choàng viền lông mềm mại của hắn, dáng vẻ đáng thương giống như đang nũng nịu: “Bên ngoài thật sự lạnh lắm luôn, hu hu hu…”

“…”

Thế tử Nam An đủ tàn nhẫn, cho dù nàng đứng ngoài xe run cầm cập, hắn cũng không chút động lòng, càng đừng nói đến chuyện cho mượn áo.

Một tên nam nhân máu lạnh không biết thương hoa tiếc ngọc như vậy, sau khi thành thân làm sao có thể đối xử tốt với tiểu thê tử mềm yếu?

Trên đường trở về, A Thiện vừa bước đi thật nhanh, vừa nghĩ: mình tuyệt đối không thể lấy nam nhân này! Hít mũi một cái, nàng uất ức nghĩ, rõ ràng trước kia họ còn khá thân cơ mà…

Hai tháng trước, A Thiện vừa mới trốn khỏi núi Phật Kỳ.

Lúc đó, nàng còn rất lạ lẫm với thế giới này, không nơi nương tựa, cũng chẳng biết phải đi đâu về đâu. Thế nên nàng mua một tiểu viện hẻo lánh ở thành Cẩm Châu. Vào đêm đầu tiên chuyển đến sống trong tiểu viện, nàng nhặt được một nam nhân trong sân nhà mình.