Chương 7

“Thật là trùng hợp, bọn ta cũng đang tản bộ đây.”

Thiếu niên áo đen xuất hiện trước mắt là thị vệ thân cận của thế tử Nam An Vương, tên gọi Tu Bạch. A Thiện còn đang nghĩ cách chạy trốn, nhưng vừa nghe lời Tu Bạch nói, nàng không nhịn được lặp lại: “Bọn… ta?”

A Thiện lập tức nghĩ đến Tu Bạch luôn như hình với bóng với thế tử Nam An Vương, vội nhìn quanh hai bên đường.

“Đi thôi, A Thiện cô nương.” Thiếu niên tuấn tú ôm kiếm mỉm cười “thân thiện”: “Chủ tử nhà ta đang ‘tản bộ’ ở ngay con phố phía trước đó.”

A Thiện: “…”

Sau này nhớ lại, A Thiện cảm thấy mình quá bốc đồng.

Nàng không nên vì thánh chỉ ban hôn mà cuống lên. Chuyện lớn như bỏ trốn, lẽ ra nàng phải lên kế hoạch kỹ càng rồi mới hành động.

Gió lạnh cuốn tuyết rơi, A Thiện ôm hành lý bị đông cứng rưng rưng nước mắt. Khi bị Tu Bạch ‘mời’ đến con phố nơi thế tử Nam An Vương đang ở, mặt nàng đã tái nhợt vì lạnh, dáng vẻ đáng thương yếu đuối khiến người qua đường không khỏi ngoái nhìn.

Có lẽ họ sẽ thương cảm cô nương áo mỏng, nhưng thế tử Nam An Vương “bạch nhãn lang” thì tuyệt đối không.

Trên đường lớn hoàng thành, dù là đêm cũng rực rỡ ánh đèn. L*иg đèn vàng ấm treo hai bên đường, ánh sáng chiếu lên chiếc xe ngựa bên trái càng thêm xa hoa, cao quý.

“Chủ tử ở trong đó.”

A Thiện liếc nhìn mấy tên thị vệ mang đao hai bên xe ngựa, đành cắn răng bước lên.

So với gió tuyết bên ngoài, bên trong xe ngựa được đốt than nên ấm áp hơn nhiều. Mùi huân hương nhẹ nhàng lan tỏa, thế tử Nam An Vương khoác áo lông trắng ngà, cúi đầu dựa bên trong xe. Hàng mi dài khẽ rủ che mắt, tư thế lười nhác dịu dàng, nhưng từ lúc A Thiện bước lên xe, khí tức vô hình của hắn khiến nàng thở cũng không dám thở mạnh.

Nhiệt độ tăng khiến tuyết trên người A Thiện nhanh chóng tan chảy. Nàng nhẹ tay phủi tuyết, khẽ liếc nhìn hắn, không ngờ lại đúng lúc hắn ngẩng đầu.

“Muốn trốn?” Dưới ánh sáng của minh châu trên trần xe, khuôn mặt như ngọc của thế tử Nam An Vương trắng lạnh, tuấn mỹ.

Gương mặt hắn thực sự rất đẹp, cộng thêm khí chất nhã nhặn ôn hòa, thường khiến người ta quên mất hắn là loại người tàn nhẫn ra sao.

A Thiện nghe giọng nói trầm thấp của hắn thì run bắn, tuyết rơi trong xe nhanh chóng hóa thành vũng nước nhỏ. thế tử Nam An Vương cụp mắt nhìn xuống, nghe nàng khẽ giải thích: “Ta không phải bỏ trốn, chỉ là ra ngoài dạo một chút thôi.”

Thế tử thu ánh nhìn, lại đặt lên mặt nàng, khẽ nhếch môi, hắn tùy tiện cầm con dao nhỏ trên bàn nghịch chơi, rõ ràng là không tin nàng: “Gan ngươi cũng to thật, nhưng không nên để ta bắt được lần thứ hai.”

Nếu còn để ta bắt được ngươi chạy trốn lần nữa, thì…

Từ sau chuyện hai tháng trước, mạng của A Thiện đã bị ràng buộc với hắn. thế tử Nam An Vương biết giờ chưa thể gϊếŧ nàng, điều đó A Thiện càng hiểu rõ hơn.

Vì thế khi ngón tay khẽ khép lại, ánh mắt thế tử Nam An Vương chợt trầm xuống, trong khoảnh khắc khí tức xung quanh trở nên lạnh lẽo, hắn nghiêng người, bóp lấy cằm A Thiện, giọng nói trầm thấp dịu dàng đầy quấn quýt vang lên bên tai nàng…