Cô không dám nhìn thẳng vào hắn. Thậm chí chẳng biết nên nhìn vào đâu.
Ánh mắt cô trượt xuống, chạm phải chiếc áo sơ mi trên người hắn vẫn còn vương vết máu loang lổ, vết này chưa khô hẳn, như vừa bước ra từ địa ngục.
Gương mặt hắn đẹp đến mức khiến người ta không rời mắt, nhưng lại toát lên một thứ tà khí không thể lý giải, khiến cô không rét mà run.
Mang Tư Đặc đột nhiên đứng dậy, cảm giác áp bức lúc trước trong chớp mắt giảm hẳn.
Trần Chi còn chưa kịp thở phào thì hắn đã mở cửa một cách dứt khoát.
“Anh...?” Cô tròn mắt ngơ ngác. Cứ thế mà mở cửa sao?
“Đi theo tôi.” Hắn liếc nhìn cô gái vẫn còn đứng cứng ngắc:
“Chậm một bước, ba em chỉ có thể nhận lại xác em thôi.”
Câu nói lạnh lùng ấy khiến gương mặt Trần Chi tái nhợt.
“Tôi... tôi đi... Tôi biết rồi...”
Cô sợ đến mức lí nhí gật đầu, vừa khóc vừa khẽ gọi hắn một tiếng “Anh...”
Bên ngoài, nơi từng là hiện trường tiệc tùng tɧác ɭoạи giờ đây hóa thành địa ngục nhuộm máu. Đám người Khôn Uy dẫn theo vài tay súng vũ trang hạng nặng, chỉ trong tích tắc đã giải quyết sạch sẽ.
Mang Tư Đặc bước ra, nhưng bất ngờ dừng lại. Trần Chi rón rén bám theo phía sau, trong lòng hoảng loạn cực độ, thần kinh căng như dây đàn.
Cô nép sát sau lưng hắn, khẽ hỏi:
“Sao thế? Sao không đi nữa?”
Xung quanh toàn là xác người đẫm máu, vương vãi khắp nơi. Mùi tanh tưởi nồng nặc.
Cô mỗi một câu nói đều như sắp bật khóc. Trần Chi là cô tiểu thư được cha mẹ nâng như nâng trứng, chưa bao giờ phải chứng kiến cảnh tượng địa ngục thế này dù sinh ra trong giới quân quyền Thái Lan, cũng chưa từng thấy cảnh máu tanh đáng sợ như vậy.
Mang Tư Đặc nghiêng đầu, giọng dịu đi một chút:
“Chi Chi tiểu thư, mau nhắm mắt lại.”
Vừa dứt lời, hắn kéo mạnh cả người Trần Chi vào lòng, tay còn lại siết chặt cổ họng của gã đàn ông vừa xuất hiện, động tác nhanh như tia chớp, khiến đối phương thậm chí không kịp thốt lên lời nào.
Mang Tư Đặc giơ khẩu súng đen nhánh, đầu nòng lạnh lẽo dí sát vào miệng đối phương.
“Mày muốn thử không? Viên đạn này liệu có thể đưa mày trầu trời không?
Đoàng
Tiếng súng chát chúa vang lên ngay sau lưng Trần Chi.
Đôi chân cô mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất.
Tên kia máu phun như suối, mắt trợn trắng, lính bên cạnh lập tức kéo xác đi.
Mang Tư Đặc lạnh nhạt nói, giọng trầm như đang trách móc:
“Mới chỉ nhìn thấy chút thôi, sao đã sợ đến thế?”
Trần Chi đờ người một lúc mới lấy lại tinh thần, miệng lắp bắp:
“Anh... anh vừa gϊếŧ người... anh gϊếŧ người...”
Máu loang ra nền đất đỏ rực như hoa nở.
Mang Tư Đặc cười nhạt:
“Thế mà cũng tính là gϊếŧ người?”
Đôi mắt long lanh đẫm nước của cô nhìn hắn đầy khϊếp sợ, lại nghe hắn thản nhiên nói tiếp:
“Người đó còn chưa chết đâu.”
Khoé môi Trần Chi run lên, rồi cuối cùng bật khóc.
Cô nức nở, bả vai run lên bần bật. Không khí nồng mùi máu khiến cô buồn nôn, toàn thân đổ mồ hôi lạnh.
Mang Tư Đặc nhìn cô bé đang khóc đến đỏ cả tai, búng tay ra hiệu cho cô ngẩng đầu.
Cô nức nở nhìn lên gương mặt đáng sợ ấy vẫn đang khom người về phía cô, đưa tay ra, bàn tay to lớn đầy cơ bắp và gân xanh, bên trên xăm một hình thần Phạn hung dữ.
Ngực hắn rắn chắc, sát gần như có thể nghe thấy nhịp tim trầm ổn.
“Anh muốn làm gì?” Cô nghẹn ngào hỏi.
Hắn thản nhiên:
“Mau nắm lấy tay tôi. Tôi sợ em ngất xỉu giữa đường mất.”
“...Cảm ơn...”