Môi cô run rẩy:
“Ý tôi là... thuốc này không thể dùng tùy tiện, trừ khi có chỉ định y tế...”
Hắn đột nhiên đặt đầu gối lên giường, áp sát hai bước.
Trần Chi còn chưa kịp phản ứng, sau gáy đã bị bàn tay nóng áp xuống, lập tức giật mình như điện giật.
“Liều lượng rất an toàn. Chỉ để giảm đau, không ảnh hưởng gì.”
Giọng hắn thấp, mang theo sức ép,
“Tiểu thư, em thấy dễ chịu mà, đúng không?”
Giọng hắn trầm thấp, bình tĩnh đến mức không hề gợn sóng, nhưng lực từ tay sau cổ khiến cô hoàn toàn không thể xem nhẹ.
“Cho nên, em muốn đi mách với tư lệnh Trần sao?”
Hắn cười nhẹ, cánh tay vừa kéo một cái, Trần Chi liền bị ôm sát vào ngực hắn.
“Cô bé ngoan không nên làm mấy chuyện như vậy. Em nói xem, đúng không?”
Uy hϊếp trắng trợn.
Cả người Trần Chi nghiêng về phía hắn, cổ bị giữ chặt khiến cô không thể không cúi đầu.
“... Tôi sẽ không nói với ba tôi đâu.”
“Ừm.”
Mang Tư Đặc khẽ cúi đầu, hương hoa hồng dịu nhẹ trên người cô len lỏi vào khứu giác, khiến yết hầu hắn bất giác chuyển động.
“Em bị thương ở nhà không ai để ý à?”
“Ở nhà thì nên dùng thuốc kiểu gì?”
Cô ngẩng đầu, ánh mắt đầy khó hiểu, mái tóc mềm vờn nhẹ qua cánh tay hắn.
Mang Tư Đặc bất ngờ bật cười, tiếng cười trầm khàn, nhưng lại có một nhịp đập rõ ràng, dồn dập vang lên bên tai cô.
Trong khoảnh khắc đó, Trần Chi ngẩn người. Tim cô dường như bị ép điều chỉnh theo nhịp tim của hắn, từng nhịp một.
“Xem ra tư lệnh thật biết cách dạy con.”
Mang Tư Đặc không lấy làm ngạc nhiên. Trần Toản Thần người đàn ông luôn giấu mình sau chiếc mặt nạ hoàn hảo, ngay cả người đầu gối tay ấp cũng chưa chắc biết được bộ mặt thật.
Ví như cô đại tiểu thư lớn lên trong tháp ngà kia, làm sao tưởng tượng nổi người ba trong mắt cô lại là một con rắn độc đang ẩn mình.
Hắn buông Trần Chi ra, hơi ấm rời đi khiến cô theo bản năng ngẩng đầu.
“Mang Tư Đặc.”
Hắn hơi nhướng mày nhìn cô.
Trần Chi cắn môi, chậm rãi bước lại gần, nhẹ nhàng kéo lấy tay hắn:
“Cảm ơn anh... vì đã cứu tôi, còn giúp tôi bôi thuốc nữa...”
Mang Tư Đặc ngồi trên giường, người bao phủ bởi ánh đèn vàng ấm áp, ánh sáng làm hắn bất ngờ trở nên dịu dàng lạ thường.
Hắn đưa tay, khẽ xoa mái tóc cô.
“Chỉ cảm ơn bằng lời thôi à?”
Cô ngẩng lên nhìn hắn, sau đó mềm giọng nói:
“Vậy... anh ngủ trên giường đi, tôi nhường đó.”
“Giường này vốn là của tôi.”
Câu nói cộc lốc, không khách khí khiến cô sặc lời. Nhưng Trần Chi không nhượng bộ, hừ nhẹ một tiếng:
“Vậy thì sao chứ, chẳng phải vừa nãy anh vốn đang nằm đất ngủ ngủ mà?”
Dù gì hắn cũng là cấp dưới của ba cô, trước giờ đều cung kính với cô.
Cô dùng chân đá nhẹ hắn, rồi định đứng dậy:
“Thôi, xem như nể tình anh cứu tôi hai lần, tôi sẽ ngủ dưới đất vậy.”
Hắn đột nhiên giữ lấy cổ chân cô.
“A! Ngứa!”
Trần Chi hét lên. Cô ghét nhất bị đυ.ng vào chân, đặc biệt là bàn chân.
Cô rút lại người, ôm gối co lại ở góc giường. Tấm ván gỗ cứng nhắc khiến lưng cô đau nhức, chẳng có chút dễ chịu nào.
“Em thành thật mà nằm im cho tôi.”
Mang Tư Đặc nhìn cô, ánh mắt sắc lạnh thoáng ý cười, giọng trầm khẽ:
“Có điều tôi thật sự rất... ấn tượng với kiểu cảm ơn của em vừa rồi.”
Cô chớp mắt, không hiểu hắn có ý gì. Ánh mắt cô bất giác rơi xuống nơi hắn vừa chỉ... lập tức mặt đỏ bừng.
“Đồ lưu manh! Mang Tư Đặc! Tôi móc mắt anh ra bây giờ!”
Cô nhào tới tính đánh, nhưng tay lại vội kéo cổ áo.