Chương 37: Vết thương

Người đàn ông đẩy cửa bước vào căn nhà gỗ đơn sơ, bật đèn.

Chỉ đến khi cánh cửa đóng lại, cách ly con chó dữ bên ngoài, Trần Chi mới từ từ ngẩng đầu.

Nơi này chỉ là một căn nhà gỗ bình thường, hầu như không có đồ đạc gì đáng kể nhưng rõ ràng, có người vẫn thường ở.

Mang Tư Đặc vừa bước vào phòng, Trần Chi liền như con thỏ bị xua đuổi mà nhảy khỏi người hắn, một giây cũng không dám nán lại. Đùi đau đến không đứng vững, vết máu loang lổ thấm đỏ cả một mảng váy trắng.

Người đàn ông từ trong phòng lấy ra hộp thuốc, ném lên giường lạnh lùng:

“Vén váy lên.”

Trần Chi mở to mắt, nhanh chóng lắc đầu:

“Tôi... tôi tự làm được.”

Không đợi hắn nói gì, cô giật lấy hộp thuốc, hai tay chắp lại thành hình chữ thập trước chóp mũi, lí nhí:

“Cảm ơn...”

Cô là kiểu con gái da mặt mỏng, thà tự mình vụng về xử lý còn hơn để người khác chạm vào.

Mang Tư Đặc không ép, chỉ hừ lạnh rồi quay đi, đứng ngoài hành lang châm thuốc.

Áo sơmi hắn mặc sớm đã rách nát, dính đầy máu đen khô và bụi đất. Viên đạn khi nãy sượt qua bụng để lại vết thương cháy rát, hắn cũng chẳng buồn để ý, vứt thẳng áo lên lan can, tay kéo dây lưng tháo ra, quần buông trễ xuống hông.

- Soạt -

Một tấm màn trắng phía trong khẽ lay động. Người đàn ông cắn điếu thuốc, mắt nheo lại nhìn nơi đó, ánh mắt sâu thẳm.

Thật giống như... hắn là người bảo hộ của nhóc con kia.

Thân thể hắn vương đầy vết máu, áo quần xốc xếch, vẻ ngoài chật vật nhưng lại toát lên mùi vị cường liệt đến rợn người.

Trong phòng, gương mặt Trần Chi đỏ lên. Cô chớp chớp mắt hình ảnh thoáng qua ban nãy cứ quẩn quanh, khó rời mắt.

Khi Mang Tư Đặc tắm xong quay lại, vừa vào cửa đã thấy sau lớp màn mỏng là dáng người mờ ảo co rút lại.

“Ay... á...”

Miệng vết thương gặp nước sông tê buốt, lớp da xung quanh đỏ ửng, môi cô run run rêи ɾỉ, nước mắt rơi lách tách.

Dù giọng rất nhỏ, nhưng thính lực của hắn đủ nhạy để nghe hết.

Ánh đèn trong phòng sáng nhè nhẹ, từng tiếng động nhỏ đều như phóng đại.

“...Mang Tư Đặc.”

Giọng cô nhẹ nhàng vang lên như mèo con làm nũng.

“Anh có thể... cho tôi mượn một bộ quần áo không? Váy của tôi... rách mất rồi...”

Mang Tư Đặc nhíu mày, giọng đầy phiền muộn:

“Còn chưa ăn gì đúng không? Để tôi chuẩn bị chút đồ ăn.”

Sau lớp màn mỏng, cô gái im lặng vài giây, rồi nhẹ nhàng đáp:

“Vậy... thêm một ly sữa nóng nữa nhá. Phiền anh rồi...”

Tàn thuốc rơi xuống sàn, hắn dùng giày nghiến nát.

Cái con nhóc này... thật đúng là được Trần Toản Thần nuông chiều quá mức.

Từng sống 23 năm trong máu tanh và hỗn loạn, nay hắn, Mang Tư Đặc một thân áo sơmi trắng vắt trên vai, tay trái bưng khay đồ ăn, tay phải cầm ly sữa, chân đá văng cửa phòng.

Tiếng động khiến Trần Chi giật mình, ngước lên theo phản xạ.

Cô vừa thoa thuốc, thì phát hiện vết thương ở lưng bị dính vào váy, lúc gỡ ra thì làm rách da, máu chảy ròng. Cô cắn môi, tay vòng ra sau cố với nhưng không đến được.

Mang Tư Đặc vừa vào cửa, bước chân lập tức khựng lại.

Dưới ánh đèn mờ, hắn có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch mạnh mẽ, hỗn loạn.

Từ năm 18 tuổi, bao nhiêu nữ nhân, thậm chí cả đám con trai chưa dậy thì, cởi sạch lượn lờ trước mặt hắn. Hắn vẫn trơ ra như tượng gỗ, tim đập chưa từng vượt quá 100.

Nhưng giờ đây...

Chỉ là một giọng nói mềm như bông vang lên từ sau tấm màn rách nát đại não hắn hoàn toàn trống rỗng.