Không nghe hắn đáp lại, cô càng lo sợ hắn sẽ thật sự bỏ mặc mình. Nước mắt lã chã rơi xuống cánh tay hắn, cô bất chấp tất cả, nhào vào lòng hắn, ôm chặt eo hắn.
Ngực hắn bị nước mắt cô làm ướt, sau gáy cô run khẽ.
“Anh ơi... Mang Tư Đặc... Anh dẫn Chi Chi đi đi... Chi Chi trí nhớ chỉ có bảy giây thôi...”
Đm, cô đây là đang làm nũng với ai đấy?
Mang Tư Đặc khẽ bật cười, đầu lưỡi khẽ liếʍ răng nanh, ánh mắt tối sầm lại vừa nguy hiểm, vừa động tình.
Màn đêm nặng nề như dày thêm từng lớp hơi nước, trên trời bắt đầu sấm sét đùng đoàng giữa khuya.
Thân tàu chao đảo, bên ngoài bất chợt vang lên tiếng bước chân hỗn loạn.
Tiếng động cơ ca nô gầm rú bên ngoài cửa sổ vọng vào. Mang Tư Đặc cau mày, giọng trầm lạnh:
“Buông tay.”
Trần Chi khóc càng dữ, bàn tay run rẩy bám chặt cánh tay hắn như cứu mạng.
“Đi thôi.”
Chỉ nghe hai chữ ấy, cả người cô đã bị hắn ôm ngang nhấc bổng.
Cơ thể bị giam trong l*иg ngực rắn chắc, hơi thở hắn phả bên tai cô nóng rát. Tim hắn đập mạnh đến nỗi Trần Chi cũng nghe thấy rõ tiếng đập.
Cô ngước lên, nhìn nghiêng thấy được đường cằm rắn rỏi của hắn, cảm giác an toàn lạ lùng dâng lên dù người này vừa rồi còn như ác quỷ.
“Chúng ta... đi đâu? Bên ngoài còn có người.”
“Nhảy cửa sổ.”
“Cái gì?” Cô tròn mắt.
Còn chưa kịp hiểu hắn định làm gì, Mang Tư Đặc đã hất cửa sổ lên. Ngoài kia, một chiếc ca nô đen lao vụt tới trên mặt biển.
Ngay giây tiếp theo, tiếng gió gào thét bên tai. “Choang!”
Cô bị hắn ôm chặt, nhảy thẳng xuống ca nô đang di chuyển.
“Lão đại, để em lái, anh thủ phía sau đi!”
Khôn Uy hét lớn.
“Lái tiếp đi.”
Mang Tư Đặc cắt lời, giọng lạnh nhạt.
Vừa dứt câu, ánh mắt hắn quét sang Trần Chi đang ngồi co ro trên sàn tàu, rồi đột ngột giơ tay đập mạnh vào đầu Khôn Uy.
“Lão đại... làm gì vậy?”
“Mày cởϊ áσ chống đạn ra.”
Mang Tư Đặc nghiến răng, nhả điếu thuốc, cúi người lột thẳng bộ chống đạn khỏi người Khôn Uy, rồi ném về phía Trần Chi:
“Mặc vào.”
Khôn Uy:..
“Cái đéo gì thế???”
Trần Chi gật gật đầu, nhưng lát sau lại cúi đầu, lí nhí:
“Anh trai... Tôi... tôi không biết mặc...”
Giọng cô nhỏ đến mức gần như bị tiếng động cơ nhấn chìm. Nhưng Mang Tư Đặc vẫn nghe thấy.
Hắn dừng tay đang hút thuốc, bước đến, ngồi xổm xuống trước mặt cô.
Áo sơ mi mở rộng lộ ra cơ ngực căng cứng, hơi thở mang theo nhiệt độ khiến người khác khó mà hít thở bình thường.
Trần Chi đang ngồi cúi đầu, định ôm áo mặc thử. Nhưng phần yếm đè lên ngực cô, khiến từng nhịp thở đều khó chịu. Cô lúng túng xoay người tránh hắn.
Mang Tư Đặc nhướng mày, giọng khàn khàn nhưng rõ ràng:
“Ngực - bụng quấn quanh hai lớp. Chốt khóa nằm trong. Biết chưa?”
Hắn khẽ cười, ánh mắt nguy hiểm:
“Ba em không dạy mày mấy thứ này à? Cũng can đảm thật.”
Đường đường là con gái quan chức cấp cao, lại chẳng biết lấy một chút kiến thức bảo hộ cơ bản.
Trần Chi đúng là không biết thật. Ba cô chỉ dạy Trần Tân người em trai “phải có tương lai thừa kế”. Còn cô “con gái không cần thiết phải học thứ này”.
Cô lóng ngóng, tay chân loạn cả lên. Mang Tư Đặc chịu không nổi nữa, siết eo cô, kéo sát lại giúp mặc áo.
“Này...”
Cô bật lên một tiếng nhỏ.
Hắn ngẩng đầu, mày nhướng cao như cười như không:
“Sao?”
Trần Chi lí nhí như muỗi:
“Có chút... chật.”
Ánh mắt hắn đảo qua bộ ngực bị áo chèn ép:
“Ăn ít đu đủ lại.”
---
Manchester City chìm trong đêm, nhưng thành phố chưa từng yên tĩnh.