“Ưʍ... ưʍ... anh làm gì vậy...”
Hơi thở của Trần Chi bị nghẹn, cô cảm thấy hắn hoàn toàn không bình thường.
Giọng cô yếu ớt, lạc đi, mềm mại mà sợ hãi lại càng khơi dậy ham muốn kiểm soát và biếи ŧɦái trong hắn.
Mang Tư Đặc cúi xuống, môi mỏng nghiến chặt môi trên mềm mại như cánh hoa anh đào của cô không chút dịu dàng, chỉ toàn là thô bạo.
Gần như ngay lập tức, Trần Chi nếm thấy vị máu tươi tanh ngọt trào ra trong khoang miệng.
Gương mặt cô gái nhỏ tinh xảo trở nên trắng bệch. Từ trước đến nay cô vốn luôn dịu dàng, lễ phép giờ phút này, vành mắt đỏ hoe, cả người run rẩy vì ủy khuất.
Cô nghẹn ngào khóc nấc, giọng lạc đi vì sợ hãi và đau đớn:
“Đừng cắn tôi... Mang Tư Đặc... đừng cắn... ưm a...”
Thân thể nhỏ bé run rẩy, sau gáy truyền đến đau buốt là da thịt bị cắn rách, máu rỉ ra nóng hổi.
Đôi mắt trong veo ngấn lệ đỏ hoe vì nhục nhã và đau đớn. Cuối cùng, Mang Tư Đặc cũng dường như hoàn hồn, cau mày, buông tay.
Vừa định lên tiếng, hắn đã thấy bàn tay nhỏ bé của Trần Chi giơ lên, run rẩy vì giận dữ, rồi không chút do dự tát mạnh lên mặt hắn.
“Chát!”
Tiếng bạt tai vang dội. Cô đã dùng hết sức bình sinh.
Theo phản xạ, Mang Tư Đặc vung tay bóp chặt cổ cô, không chút nương tay. Cô bị nhấc bổng khỏi mặt đất, hai chân quơ quào trong không trung...
Hai má trắng nõn của Trần Chi ửng đỏ, Mang Tư Đặc chậm rãi buông lỏng lực đạo nơi cổ tay. Khuôn mặt lạnh lẽo áp sát lại, giọng nói trầm thấp như ma quỷ dụ dỗ:
“Nhìn rõ rồi chứ?”
Trần Chi ngơ ngác nhìn hắn, đôi môi run rẩy, một chữ cũng không thể bật ra khỏi cổ họng.
Cô không dám nhớ lại những gì mình vừa thấy, chỉ biết một điều người này không phải người bình thường.
Mang Tư Đặc nheo mắt, ngữ khí như cười như không:
“Hay là tôi để em cùng hai cái xác kia nằm lại trên con thuyền này nhé.”
Câu nói vừa dứt, Trần Chi hoảng sợ đến bật khóc, run rẩy lắc đầu trong lòng bàn tay hắn.
Hắn bỗng đổi giọng, ánh mắt trở nên dịu dàng một cách đáng sợ:
“Hoặc là... quên hết mọi chuyện vừa xảy ra, ngoan ngoãn một chút, theo tôi ra ngoài.”
Chóp mũi hắn khẽ lướt qua tóc cô, ngửi lấy mùi hương dịu nhẹ rồi chậm rãi dán môi lên má cô.
Cô khẽ hỏi, giọng vẫn run:
“Anh... rốt cuộc là cái gì? Là người, hay là... quái vật?”
Mang Tư Đặc nhếch môi:
“Trước đó ở Tống Tạp Phủ, bọn vừa rồi nghĩ em là bạn gái của tôi. Cho nên bọn nó mới lừa bạn học em, gạt em lên thuyền, tính bắt giữ em để uy hϊếp tôi.”
“Nhưng... nhưng bọn họ lầm rồi...” Trần Chi nhắm chặt mắt, muốn phớt lờ hơi thở nóng hổi dán chặt bên tai mình.
Mang Tư Đặc cười khẽ, ngón cái thô ráp lướt qua khóe môi cô, lau đi vết máu:
“Ừm, lầm thật.”
Trần Chi bật khóc thành tiếng, nước mắt rơi không ngừng.
Giọng hắn lại trầm xuống, lạnh tanh:
“Nếu em không thể quên được những việc này, em cũng không phải bạn gái hay người phụ nữ của tôi, vậy thì lũ này có trói em lại, gϊếŧ em đi nữa cũng không phải việc của tôi? Đúng không, đại tiểu thư?”
Cô nghẹn ngào, cố thu mình lại:
“Tôi không hỏi nữa... cũng chẳng nhớ gì hết... Chuyện vừa rồi tôi không thấy gì cả... đừng để bọn họ bắt tôi lại, tôi thật sự rất sợ...”
Toàn thân cô run rẩy, lấy hết dũng khí ôm chặt lấy cánh tay hắn, giọng nức nở:
“Mang Tư Đặc... đừng bỏ rơi tôi...”
Hắn cúi xuống, cười khẽ, ánh mắt đầy thích thú như xem trò chơi: