Chương 9: Quyết định học phụ khoa

Đường muội Diệu Liên theo học ở nhà một vị tú tài gần tiệm bánh kẹo của Tam thúc, nàng vốn không có chút kiến thức căn bản nào, khác hẳn Diệu Chân, trước khi đi học đã được cha mẹ dạy dỗ ít nhiều. Bởi vậy mỗi ngày sau khi tan việc, Tam thúc lại phải dạy con gái học hành, có khi dạy đến tận nửa đêm.

Tối đến khi Từ Nhị Bằng ngồi viết thoại bản, vẫn còn nghe thấy tiếng quát tháo của em trai vọng ra từ phòng bên.

Mai thị mang thai chừng 5 tháng, bỗng dưng chán ăn, người mỏi mệt, ban đầu hai chân phù lên, sau đó cả thân thể đều sưng phù như vậy. Diệu Chân lo lắng không yên, Từ Nhị Bằng liền mời dược bà nổi tiếng gần xa tới xem. Bà ta vừa nghe qua, chẳng bắt mạch gì, chỉ lấy thuốc từ trong hồ lô ra, lại còn định châm kim.

Diệu Chân vội vàng nói với Từ Nhị Bằng: “Cha, người vẫn nên mời một vị đại phu đàng hoàng tới xem đi. Nương đang mang thai, sao có thể tùy tiện châm cứu được?”

Tuy nàng không học chuyên về phụ khoa trung y, nhưng cũng từng đọc qua không ít sách y, lý thuyết trong đó đều thông suốt, nên vừa thấy không ổn liền lập tức ngăn lại.

Từ Nhị Bằng cũng cảm thấy việc châm cứu quá huyền ảo, bèn cho dược bà kia về trước, rồi lại mời một vị đại phu khác đến xem. Vị này là nam nhân nên Mai thị thẹn thùng, không dám nói rõ tình trạng của mình. Đại phu chỉ bắt mạch sơ qua rồi kết luận là do tà khí lạnh gây ra.

Diệu Chân nghe vậy thì sốt ruột vô cùng. Đợi cha nàng đi bốc thuốc về, thấy Phong Nương định mang thuốc đi sắc, nàng liền lên tiếng: “Khoan đã, đưa thuốc cho con xem một chút.”

Mai thị vốn chiều con, bèn bảo Phong Nương đưa cho nàng, chỉ dặn: “Con cẩn thận đừng làm đổ.”

Diệu Chân mở gói thuốc ra đưa lên ngửi, rồi quả quyết nói: “Nương, đơn thuốc ghi là dùng bạch truật, nhưng thuốc này lại dùng thương truật thay thế. Bạch truật thì dưỡng thai, còn thương truật lại có tính phá thai…”

“Không thể nào? Tôn đại phu cũng là đại phu có tiếng.” Mai thị nghi hoặc.

Bà nhớ đến mẫu thân mình, cũng như bao phụ nữ thời này, ít nhiều vẫn còn tin vào những điều mê tín. Lại nghĩ đến chuyện thời Tống, tiểu nương tử họ Trương cũng nhờ người hành nghề lang bạt truyền dạy cho phương thuốc trị ung nhọt, thì cớ gì con gái mình lại không thể?

Diệu Chân nói: “Lần trước theo nương đến chùa Quy Nguyên, có một lão tăng xin nước uống, con bèn đưa ông ấy một ống nước. Không hiểu sao từ đó con lại biết chút ít về thuật châm cứu, cũng hiểu sơ qua về dược lý.”

Mai thị nghe xong thì kinh hãi, lại nghĩ con mình sao lại có được cơ duyên như thế. Từ Nhị Bằng đang ngồi viết sách ở gần đó cũng nghe thấy, vợ chồng họ đều không xem lời con gái là chuyện gió thoảng bên tai. Ông lập tức mang thuốc đến Cục Huệ Dân nhờ người xem xét, quả nhiên là dùng thương truật thay cho bạch truật. Tức giận, ông tìm đến tận nơi, giật phăng tấm biển thuốc của vị đại phu kia.

May là vùng này có nhiều danh y, người quen ở hiệu sách của Từ Nhị Bằng lại giới thiệu một vị đại phu họ Tiết rất nổi tiếng. Lần này Mai thị không còn giấu giếm, đem hết những triệu chứng khó chịu trong người kể ra.

Vị đại phu nghe xong mới nói: “Không phải thân thể bị tà khí lạnh gì cả, chỉ là khí hư ở phổi mà thôi. Dùng canh bồi bổ thải khí là được rồi.”

Toa thuốc gồm mười thang, đến thang thứ tư thì Mai thị đã gần như hồi phục, uống hết mười thang thì khỏe hẳn.

Trải qua trận này, Diệu Chân vốn còn do dự không biết nên học gì, nay liền hạ quyết tâm theo học phụ khoa, chí ít cũng có thể chữa bệnh cho Mai thị. Phải biết rằng nàng là người xuyên thai, gần như được một tay Mai thị nuôi lớn. Tấm lưng gầy gò ấy từng cõng nàng bao năm, chưa một lần than nặng.

Thời nay, nữ đại phu chuyên phụ khoa quả thực hiếm hoi. Biết đâu nghề này sau này cũng như việc cha nàng viết thoại bản, trở thành một việc kiếm sống riêng biệt.