Từ sau khi thành thân, tiền kiếm được trong một năm đều đưa cho cha mẹ. Một khoản 50 lượng để mua máy dệt cho em gái Tứ Nương, một khoản 30 lượng là tiền tang lễ ông nội, và một khoản 33 lượng là tiền chuẩn bị hồi môn cho em gái khi xuất giá, khoản này giữ riêng.
Có được gần 100 lượng bạc như thế, không chỉ nâng cao vị thế trong nhà, mà sau này nếu mở tiệm sách ra ở riêng, người nhà cũng chẳng ai nói gì.
Dù sao thì năm xưa học đến 19 tuổi, cũng là cha mẹ nuôi ăn học.
Người đọc sách sợ nhất là bị nói bất hiếu, nên từng đồng bạc bỏ ra đều có chứng cứ rõ ràng, ai ai cũng biết.
Mai thị dĩ nhiên cũng hiểu rõ, bởi vì trượng phu từng giải thích với bà rằng số bạc hiện nay đưa ra đều là nhìn thấy được, nhưng về sau dưỡng lão, lo tang ma mới là khoản lớn. Vì thế bà cũng chẳng vì chuyện ấy mà tranh cãi với Từ Nhị Bằng.
Từ Nhị Bằng thì lanh lợi, ông nói với cha mẹ rằng đó là tiền riêng mình dành dụm cùng vay mượn, dặn cha mẹ đừng để cho Mai thị biết, cũng chớ hé miệng. Bởi vậy, khi ông bà Từ nghe tin ông ra ngoài trả nợ thì trong lòng cũng áy náy, thỉnh thoảng lại dúi cho Diệu Chân một hai đồng để mua chút đồ ăn vặt.
Chuyện của người lớn, bọn trẻ vốn chẳng hay biết gì. Như Từ Tứ Nương, vừa thấy Diệu Chân thay một bộ xiêm y mới liền đỏ mắt ganh tỵ. Áo đối khâm bằng la đỏ thẫm, thêu chùm anh đào, bên dưới là váy mã diện màu trắng ngà, trên váy thêu cảnh mèo con nằm dưới gốc chuối, trên đầu lại cài thêm hoa lụa mới, khiến nàng nhìn mà thèm thuồng đỏ mắt ganh tỵ.
Nàng liền mè nheo đòi bà Từ cũng may cho mình một bộ như thế. Nhưng vợ chồng ông bà Từ bấy lâu nay chỉ giúp việc lặt vặt ở cửa hàng của cậu con út, cơm nước cũng phải ăn chung với Tam phòng. Con dâu Tam phòng là Bao thị lại giữ tiền rất chặt, mỗi sáng bọn họ chỉ giúp một tay, được cho hai ba đồng tiền, lấy đâu ra bạc thừa mà may áo.
Bởi vậy bà Từ mới bảo: “Đó là nhị tẩu may cho chất nữ, tay nghề của nàng khéo léo, không bằng ngươi nhờ nàng làm cho một bộ. Còn số vải vóc kia, nói cho cùng cũng là người ta tặng cho Nhị ca ngươi thôi.”
Từ Tứ Nương lập tức bước tới tìm Mai thị, nhưng Mai thị còn chưa kịp mở lời thì Từ Nhị Bằng đã gạt đi: “Ngươi cũng thật là không biết điều, tẩu tẩu đang mang thai, sao có thể giúp ngươi làm được?”
Từ Tứ Nương nghe vậy, trong lòng không khỏi muốn hỏi: [Vậy cớ sao nàng lại làm cho Diệu Chân?]
Trẻ con lúc nào cũng mong cầu công bằng, nhưng có những chuyện vốn dĩ đã chẳng công bằng. Diệu Chân là con gái ruột của Mai thị, nuôi dưỡng nàng là bổn phận của bọn họ. Còn Từ Tứ Nương thì không phải vậy.