Chương 7: Phân nhà

Diệu Chân thì lại nghĩ đến con đường của mình. Kiếp trước nàng chỉ biết vùi đầu đọc sách, ngay cả việc chọn ngành châm cứu cũng là cha mẹ quyết định. Nay ở cổ đại, thân là con gái nhà tiểu hộ, của hồi môn không nhiều, tất phải có một nghề trong tay mới mong đứng vững.

Trong mắt nàng lúc này, con đường của nữ tử thường thấy nhất là làm việc thêu thùa may vá, như vợ của Dư Tú tài, hoặc trở thành nữ thục sư, được mời đến nhà người ta dạy học, giống như đại bá mẫu của nàng. Ngoài ra còn có nghề y vốn là sở trường cũ của nàng.

Hiện nay ở vùng Tam Ngô nữ y ngày một nhiều, tuy bị không ít sĩ đại phu chê bai nhưng lại chẳng thể thiếu. Có những y bà nếu được tiến cử vào cung, khi trở ra thì giá trị con người đã khác hẳn. Những nghề khác thường chỉ hợp với tuổi trẻ, càng trẻ càng được ưa chuộng, nhưng riêng nghề y của nữ tử thì lại càng lớn tuổi càng quý, càng già càng khiến người ta tin cậy.

Nhưng mà hiện nay thế gian vốn còn nhiều thành kiến với y bà, dược bà, thường bị coi thường, mỉa mai, không được xem trọng. Thôi thì cứ bước một bước, tính một bước.

Năm ngoái đã học xong Tam Tự, Bách Gia, Thiên Tự, trước hết dạy cho mọi người nhận mặt chữ. Năm nay lại giảng Hiếu Kinh, Tiểu Học, Liệt Nữ Truyện, Nữ Huấn. Buổi sáng học xong, đến trưa Phong Nương mang cơm tới, một bát canh cá bạc, một đĩa thịt sợi xào cần nước, thêm cả trứng gà xào.

Bữa ăn như thế đã là khá hậu hĩnh rồi, cũng nhờ Từ Nhị Bằng thu nhập tăng lên nên cuộc sống trong nhà dần khấm khá hơn.

Phong Nương ngồi ăn cùng Diệu Chân, vừa ăn vừa kể chuyện trong nhà: “Đại bá mẫu của ngươi về nhà mẹ đẻ rồi, chẳng quay lại nữa, còn nói muốn ra ngoài thuê nhà ở. Vẫn là cha ngươi bảo ông bà nội với Tam thúc đều chiếm phòng của bọn họ, chi bằng mỗi người đưa ra 10 lượng, để bọn họ ra ngoài mua hoặc thuê chỗ ở cũng được.”

Diệu Chân hỏi: “Thế bọn họ có cho không?”

Phong Nương cười: “Cho rồi, còn viết lại văn thư phân gia hẳn hoi nữa.”

Diệu Chân nói: “Cha quả thật là người biết ăn nói, làm việc đều rất công bằng.”

“Chứ còn gì nữa!”

Đến chiều, khi Diệu Chân tan học về nhà thì đại bá và đại bá mẫu đã dọn đi rồi. Vài ngày sau nghe nói đại bá nhờ bạn bè giới thiệu đã vào thư viện làm giảng bài, chuyên giảng dạy bộ “Tả thị Xuân Thu, mỗi tháng nghe đâu được 3 lượng bạc. Đại bá mẫu cũng nghe nói đang gửi bán đồ thêu nữ công tại tiệm tơ lụa của chú.

Từ Nhị Bằng rất lấy làm ngưỡng mộ: “Đại ca ở Kim Lăng quen toàn người không tầm thường.”

Mai thị thì nói: “Tướng công cũng đâu kém gì, chẳng phải đại ca từng mượn tiền của chàng đó sao.” Từ trong lòng mà nói, nàng không hề thấy trượng phu nhà mình thua kém.

Từ Nhị Bằng lắc đầu: “Số tiền này là ta để dành sau này mở tiệm cho nhà mình, sao có thể cho người khác mượn. Giờ nghĩ lại, hồi trẻ chưa hiểu chuyện, tiền cho vay đều không lấy lại được.”