Diệu Chân thì vẫn như thường, ngày ngày đọc sách. Nàng đã theo học ở nữ học do Dư tú tài mở tại phố Đông được một năm. Trong dân gian Minh triều có câu truyền rằng: “Nam kỵ chẵn, nữ kỵ lẻ”, vì vậy con gái nhà nào có chút dư dả thì hầu như từ sáu tuổi đã cho đi học. Ngay cả Diệu Liên, con gái của tam thúc, năm nay cũng sẽ nhập học.
Dư tú tài chữ viết rất đẹp, lại giỏi làm thơ, danh tiếng cũng không tệ. Học phí ở chỗ ông một năm chừng tám mươi đến một thạch lúa mạch, quy ra bạc khoảng bảy tám tiền, cũng không tính là đắt.
Buổi sáng, Từ Nhị Bằng đưa Diệu Chân đến học đường, cha con tiện ghé quán mì cá tươi ven phố ăn sáng. Diệu Chân thích nhất món mì lươn xắt sợi ở đây. Sợi mì tròn nhỏ như tơ bạc, nước dùng ngọt thanh, lươn xào giòn rụm rưới lên trên, ăn vào càng thêm ngon miệng.
“Chân Chân, trưa con muốn ăn món gì?” Từ Nhị Bằng hỏi con gái.
Diệu Chân ngẫm nghĩ rồi nói: “Rau cần nước xào thịt sợi.”
“Được, cha về bảo Phong Nương làm, trưa sẽ mang đến cho con.” Từ Nhị Bằng nói.
Sau khi dùng xong bữa sáng, hai cha con nhanh chóng đến chỗ của Dư tú tài. Thường ngày, Dư tú tài vẫn ngồi yên ở sảnh đường, hôm nay lại đích trực tiếp bước ra đón: “Từ bằng hữu, chúc mừng, chúc mừng.”
Minh triều thích gọi người đỗ kỳ thi Hương là “bằng hữu”, còn đồng sinh - học trò đang ôn thi thì gọi là “tiểu hữu”. Trước kia, Dư tú tài vẫn một tiếng “tiểu hữu” mà gọi Từ Nhị Bằng, nay lại đổi sang “bằng hữu”.
Đối với Từ Nhị Bằng, kẻ nhiều lần thất bại nhưng giữ được tâm thái thản nhiên, tuy trong lòng cũng có chút hả hê, song không hề kiêu ngạo. Chỉ trò chuyện dăm câu cùng Dư tú tài rồi vội vã quay về tiếp tục viết thoại bản.
Trước kia, tâm trí Từ Nhị Bằng đều đặt cả vào việc học, viết thoại bản thì lại không có linh cảm, nhưng linh cảm khô kiệt cũng phải viết, chỉ có ép mình viết mới mong tiến bộ.
Đợi đến khi Từ Nhị Bằng rời đi, Diệu Chân mới ngồi xuống chỗ. Trong học đường này có chừng bảy tám nữ sinh, đều là con gái nhà thương buôn quanh vùng. Dư Tú tài chỉ dựa vào chút bổng lộc từ học đường cũng khó mà sinh sống, may nhờ vợ ông khéo léo, vừa biết nuôi tằm, lại giỏi dệt lụa.
Vợ Dư tú tài cùng con gái mỗi năm dệt được chừng một trăm hai mươi tấm lụa, mỗi tấm bán độ một lượng bạc, cộng lại thành 120 lượng. Trừ đi chi phí tơ dọc, tơ ngang hơn 70 lượng, thêm tiền kén tằm, dụng cụ, sáp chỉ khoảng 5 lượng, cuối cùng hai mẹ con cũng còn dư ra 20 30 lượng một năm.
Bởi vậy, nhà Dư Tú tài cũng tạm coi là đủ ăn đủ mặc.