Thấy trên gương mặt hai người đều tràn đầy vui mừng, Diệu Chân cũng không hỏi nhiều. Vốn dĩ việc học không ở chỗ nhiều mà ở chỗ tinh.
Nàng từng nghe bạn bè trong nha môn của phụ thân nói rằng Hoàng đế Gia Tĩnh đang vì mẫu hậu là Tưởng Thái Hậu mà tìm kiếm trong dân gian những đại phu giỏi trị chứng sang loét.
Phủ Tô Châu danh y rất nhiều, nhưng mỗi người lại chuyên một khoa. Hiện giờ trên dưới đều noi theo, ngay cả hiệu sách nhà nàng, những sách về khoa sang lở loét vốn trước kia chỉ để phủ bụi nơi đáy rương, giờ cũng lác đác có người đến mua.
Cũng như kiếp trước nàng học châm cứu là do cha mẹ sắp lựa chọn, còn học phụ khoa lại là sở trường của bản thân nàng. Đây cũng là con đường nàng tự chọn trong đời này, cho nên nàng không có ý đổi hướng.
Một con người, nếu dốc cả đời chỉ để làm tốt một việc, như vậy cũng đã đủ rồi.
Vì thế suốt buổi chiều hôm ấy, Diệu Chân học hành vô cùng nghiêm túc.
Lại có Cừu nương tử của nữ học dạy các nàng làm món bào ốc mang xương, còn đặc biệt chuẩn bị hai hộp mang sang biếu Như thị.
Như thị tuy thiên vị cháu gái mình, nhưng cũng là người biết quý trọng nhân tài. Thấy Diệu Chân tuổi tuy nhỏ mà tình nghĩa vẹn toàn, nên đối với nàng càng thêm để tâm.
Qua tiết Hạ Chí, trời bắt đầu oi nóng. Mỗi lần từ ngoài trở về, người đều ướt đẫm mồ hôi. Cừu nương tử thấy vậy liền cho các nàng nghỉ học hơn một tháng, đợi đến lập Thu rồi mới quay lại lớp.
Nhờ vậy, Diệu Chân từ sáng sớm đến tối mịt đều có thể trực tiếp đến chỗ Như thị để học y.
Thuật châm cứu của nàng tiến bộ mỗi ngày một nhanh. Vốn dĩ nàng đã rất quen thuộc với các huyệt vị, bây giờ chỉ cần thích nghi với kim châm và thủ pháp của thời cổ đại.
Ngay chính trên đôi chân mình cũng không biết đã châm bao nhiêu lần, lại thêm cứu thuật (kỹ thuật
hơ ngải cứu trong châm cứu Đông y, dùng nhiệt từ điếu ngải hoặc ngải nhung để kí©h thí©ɧ huyệt vị, giúp lưu thông khí huyết, trừ hàn, giảm đau và hỗ trợ điều trị bệnh
), lúc nào cũng đem ra luyện tay.
Có một hôm trở về, mồ hôi làm tóc nàng ướt sũng, cả người lẫn lưng đều đẫm mồ hôi. Mai thị thấy vậy liền nói: “Hay là nghỉ ngơi hai ngày?”
“Việc gì cũng phải làm một mạch lưu loát. Hiện giờ mỗi tháng nàng còn dẫn nữ nhi ra ngoài hai ba lần, như thế đã rất tốt rồi. Dọc đường con bé đã ăn liền hai bát băng lạc tử, trong lòng cũng dễ chịu hơn nhiều.”
Mai thị lại sợ nàng lạnh bụng, dặn phải ăn ít đồ lạnh thôi. Diệu Chân chỉ cười nói thời tiết thế này mà không ăn cái gì đó lạnh e là dễ bị trúng nóng. Đang nghĩ vậy thì cha nàng từ ngoài cho người kéo về cả một xe đá lạnh. Số đá này là mua của những người chuyên vận chuyển đá lạnh.
Hai năm nay nhà nàng đã trả được hai trăm lượng bạc, trong tay cha nàng còn dư thêm hai trăm lượng nữa, đã vượt quá số nợ phải trả, nên chuyện tiêu tiền cũng không còn phải tính toán dè dặt như trước.
Chỉ là xe đá kia còn chưa dùng hết thì mưa lớn đã trút xuống. Nhà nàng nền cao nên không bị ngập, nhưng nhà đại phòng và tam phòng thì nước dột khắp nơi, ngập đến cả nửa nhà.
Bên đại bá mẫu còn đỡ, định sang nhà thúc phụ mượn chỗ ở. Đại bá phụ thì lại không chịu, cảm thấy đến nhà bên ngoại là thấp kém một bậc, nên một mình sang nhà nàng xin ở tạm. Thế là cuối cùng đại bá mẫu đành dắt theo tỷ tỷ Diệu Vân cùng nhau tới.
Còn tam thúc tam thẩm vì tầng dưới nhà bị ngập tới chân giường, ông Từ và bà Từ có thể lên lầu ở tạm, riêng Từ Tứ Nương thì không tiện, cũng ướt sũng như gà lạc nước, được đưa sang đây.
Thế là trong nhà nàng đã thêm bốn miệng ăn. Diệu Chân thấy người đông lên, liền biết rắc rối cũng theo đó mà đến.