Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tiểu Hộ Nữ Đại Minh

Chương 30

« Chương TrướcChương Tiếp »
Diệu Chân thấy người bệnh đã rời đi, lúc này mới hiểu ra. Thì ra điều người ta ấp úng không dám nói chính là vì quan hệ vợ chồng mà dẫn đến sảy thai.

Khi phụ nữ mang thai, thai nhi trong bụng phụ thuộc nhiều nhất vào thận tinh, vì thế không thể chỉ lo cầm máu, mà còn phải bồi bổ thận tinh. Nếu thận thủy (Có thể hiểu gần giống như chức năng điều hòa dịch, điện giải và hormone của thận) hao hụt, hư hỏa lại càng bốc lên dữ dội.

Như thị giảng giải cho hai người: “Nếu là sảy thai do ngã trượt va đập, máu chảy nhiều lại lẫn sắc đen tím, kèm theo choáng váng hoa mắt, khi ấy phải dùng lưu thông khí huyết Tán ứ thang.”

Những lời Như thị nói, Diệu Chân đều ghi nhớ. Nàng nghĩ Như thị dường như đặc biệt am hiểu phụ khoa, từ rong huyết của phụ nữ cho đến cách điều dưỡng sau sinh, mọi thứ đều nói rành rọt, chỉ có những phương diện khác thì e là bình thường hơn.

Nghĩ đến Lâm Tiểu Tiểu và mẫu thân nàng đều mắc bệnh phổi, cũng không trách họ bảo Như thị y thuật chưa tinh, chuyện đó vốn không phải lỗi của Như thị.

Diệu Chân vẫn muốn chuyên tâm học tốt phụ khoa, vì vậy không còn để lòng mình phân tán nữa.

Sau đó lại có mấy người bệnh đến, phần nhiều đều là bệnh của nữ giới. Chỉ riêng người đến cuối cùng thì miệng méo mắt lệch, nước dãi chảy ròng ròng, nói là sau khi bị trúng gió thì thành ra như vậy, còn kèm từng cơn ớn lạnh.

Đó là chứng liệt mặt do trúng gió. Diệu Chân kiếp trước ở bệnh viện từng giúp người châm cứu, nên rất quen tay. Nhưng Như thị vẫn chưa yên tâm để nàng tự làm hoàn toàn, chỉ dạy nàng nên châm vào những huyệt nào, còn khi rút kim thì giao cho nàng.

“Phu nhân, hai cô nương, cơm canh đã mang tới rồi.” Ni cô bưng mâm thức ăn vào.

Mọi người đều rửa tay rồi sang phòng bên dùng bữa. Diệu Chân vì buổi sáng ăn quá no nên không đói mấy, chỉ ăn qua loa vài miếng.

Như thị cũng không ép nàng, chỉ nói: “Ngươi đi xung quanh đây dạo một chút đi, đúng lúc ta còn phải nói chuyện với một người.”

Đợi Diệu Chân rời đi, Như thị quả nhiên dẫn cháu gái tới gặp một nữ đạo sĩ. Những nữ đạo sĩ này thường qua lại trong các gia đình giàu có, giao du với người giàu sang, nên tin tức họ nắm được đặc biệt nhiều.

Như Tích Nương cũng đã đến tuổi cập kê. Cha mẹ đều mất sớm, Như thị coi nàng như con ruột, dẫn theo đi khám bệnh trong các nhà giàu có, hy vọng chính là mong tìm cho nàng một mối hôn sự tử tế. Chỉ tiếc người đời nay coi trọng sính lễ, lại chê nàng mồ côi không chỗ dựa, nên những kẻ đến hỏi cưới phần nhiều đều chẳng ra sao.

Vẫn còn một con đường khác. Nếu có thể tiến cử Như Tích Nương vào cung thì sẽ tốt hơn nhiều.

Vừa hay bà lại nhận cô nương họ Từ làm đồ đệ. Cô nương này chưa đến hai năm mà y thuật đã gần ngang với Tích Nương học 5 năm.

Nghe nói mẫu thân của Hoàng đế, Tưởng Thái Hậu, đang bị chứng lở loét giày vò. Trong nội đình đều do nha môn dân gian tiến cử người vào chữa trị. Vì thế Như thị đang định nhờ con đường của nữ đạo sĩ này để đưa chất nữ vào cung.

Dĩ nhiên, trước hết còn phải tìm cho Tích Nương bái một vị đại phu giỏi về lở loét, chuyện đó cũng cần đến quan hệ.

Mấy người nói chuyện với nhau suốt hơn một canh giờ. Diệu Chân đi dạo bên ngoài một lúc rồi trở về phòng nghỉ ngơi, đến khi ấy mới thấy hai người quay lại.
« Chương TrướcChương Tiếp »