Từ Nhị Bằng cười nói: “Đại ca 15 tuổi đã vượt qua kỳ thi đồng sinh, được một thương nhân họ Phương chuyên buôn châu báu chọn làm con rể. Thấy huynh ấy thi viện không đỗ, ông ta liền đưa đi học ở Kim Lăng thư viện, còn chuyển hộ tịch sang phủ Ứng Thiên, nói ở đó dễ thi đỗ hơn.”
“Tuy đại ca thi rớt hai lần liên tiếp, lại thêm con gái nhà họ Phương lâm bệnh qua đời, nhưng huynh ấy vẫn đồng ý để nàng được chôn cất tại đất nhà mình. Nhà họ Phương vì thế đem toàn bộ sính lễ một ngàn lượng bạc vốn chuẩn bị cho con gái chuyển sang giúp đỡ đại ca.”
“Nàng thử nghĩ xem, huynh ấy được chọn làm cống sinh ở phủ Ứng Thiên, sau còn đi làm quan ở Vân Nam, trong tay đâu có thiếu tiền? Làm sao lại để mắt tới hai gian phòng nhỏ này.”
Mai thị bật cười: “Cũng phải thôi.”
Từ Nhị Bằng nói thêm: “Thật ra ta cũng chẳng muốn ở đây nữa, nhưng hãy ráng đợi thêm một thời gian. Đợi khi trong tay có chút tiền, ta muốn mở một tiệm sách.”
Diệu Chân ngạc nhiên: “Cha, sao người lại muốn mở tiệm sách?”
“Theo sách Minh Hội Yếu, cuốn 26 có ghi, vào tháng 8 năm đầu Hồng Vũ, triều đình ban chiếu miễn thuế sách vở. Bán sách không phải nộp thuế. Huống hồ ta cũng chẳng muốn mở lớp dạy học. Dạy ở trường xã mỗi tháng chỉ được tám tiền, khá hơn thì một lượng, mà bọn trẻ con lại nghịch ngợm. Dù ta có đỗ tú tài cũng không muốn mở lớp.”
明會要 -
Minh Hội Yếu: là một bộ sách tổng hợp các quy định, chế độ và sự kiện quan trọng của triều Minh.
Từ Nhị Bằng từ nhỏ đã mê đọc những sách như “Bao Công kỳ án”, giờ ông cũng viết nhiều truyện phá án, loại sách này cũng có không ít người ưa thích.
Diệu Chân thầm nghĩ, nhà bọn họ đang sống ở Phong Kiều, nằm bên đường cách Trường Môn chín dặm. Mà Trường Môn lại là nơi nổi tiếng nhất Tô Châu về các xưởng khắc sách. Những sách khắc ở đây gọi là Ngô khắc, danh tiếng vang xa khắp thiên hạ. Cha nàng vừa viết sách vừa học khắc chữ, thì ra là để chuẩn bị mở tiệm sách!
“Cha ơi, vừa rồi nương có xin sâm cho cha, được một quẻ thượng thượng đó.” Diệu Chân cười nói.
Thực ra Mai thị ban đầu rút phải hai quẻ xấu, mãi đến khi rút được quẻ tốt mới chịu dừng lại.
Từ Nhị Bằng vốn chẳng tin vào mấy chuyện bói toán, nhưng nghe con gái nói vậy chỉ thở dài: “Bao năm nay ta không biết đã hy vọng bao nhiêu lần, rồi lại thất vọng bao nhiêu lần. Nếu lần này vẫn không đỗ thì đợi thêm hai ba năm nữa, ta sẽ dứt hẳn cái tâm niệm này.”
Ông muốn thi đỗ tú tài, phần nhiều là để khẳng định thân phận của mình. Dù ngày nay tú tài không còn được cấp gạo như xưa, nhưng người có danh tú tài vẫn được tự do đi học, vào công đường không phải quỳ, những điều ấy đều là lợi thế.
Ba người đang trò chuyện thì thấy ngoài trời đã tạnh mưa. Từ Nhị Bằng liền đưa vợ con ra ngoài đi dạo. Nào ngờ khi trở về nhà, trước cửa nhà đã có mấy chiếc xe ngựa, thì ra là con trai cả - Từ Nhất Minh đã đưa vợ con về thăm nhà.