Sáng hôm sau thức dậy, Diệu Chân thấy trên bàn đặt một cây quạt tròn do Lâm Tiểu Tiểu tặng, cán trúc nâu, hai mặt lụa mỏng kiểu hải đường, trên đó thêu hoa bướm tinh xảo, nàng ngẩn người nhìn một lúc.
Diệu Chân sai người cẩn thận cất đi, rồi mới sang chỗ Mai thị, nói hôm nay sẽ theo Như thị đi chữa bệnh từ thiện.
Mai thị sai người bưng lên một đĩa bánh sủi cảo hình lá nữ nhiliễu, nói: “Đã vậy thì con ăn thêm chút cho no bụng.”
Nói xong lại dặn người làm thêm một bát mì thịt cừu, còn phải đánh thêm hai quả trứng vào.
Diệu Chân xoa trán than: “Nương định làm bụng con căng vỡ hay sao.”
nữ nhi “Ăn nhiều chút cho chắc dạ, trong nhà còn hai gói bánh ngọt, ta cũng đã bảo người gói sẵn rồi.” Mai thị chỉ hận không thể đi cùng nữ nhi, rốt cuộc đây là lần đầu nữ nhi phải tiếp xúc với những người xa lạ như vậy.
Ăn uống qua loa, dùng khăn lau miệng xong, Diệu Chân dẫn theo một nha đầu ra ngoài, lên xe ngựa tới trước nhà họ Đào. Như thị đưa nàng cùng Như Tích Nương tới Huyền Diệu Quan.
Như thị mượn mấy gian phòng ở đây làm nơi chữa bệnh từ thiện, bên trong còn treo rèm che, rồi dặn Diệu Chân: “Ngươi lấy hương tránh uế đốt lên đi.”
Thì ra thời cổ đại không có đồ khử trùng như hiện nay, thường dùng thương truật hoặc hương tránh uế. Hơn nữa khi xem bệnh cho người khác, không thể để hơi thở của đối phương ảnh hưởng đến mình, nếu không bản thân cũng dễ sinh bệnh. Các bác sĩ thuộc khoa châm cứu xoa bóp phần nhiều đều dậy sớm chạy bộ, hoặc tập các bài tập dưỡng sinh để rèn luyện thân thể.
Ngoài việc đốt hương, Như thị còn sai người đun nước muối, cho kim châm và dụng cụ vào nồi rửa sạch.
“Trước khi chữa bệnh cho người khác, trước hết phải bảo vệ tốt chính mình.”
Diệu Chân và Như Tích Nương đều đồng thanh đáp trả lời.
Phía trước tiếng chiêng vừa vang lên, người đầu tiên được dìu vào là một phụ nhân, nghe nói sau khi rong huyết thì ngất xỉu. Diệu Chân rất tự giác ngồi xuống bắt đầu ghi chép bệnh án.
“Đào phu nhân, nên cầm máu trước phải không?” Người đỡ phụ nhân ấy là muội muội của nàng.
Như thị bắt mạch xong chỉ lắc đầu: “Tuy là do hỏa thịnh khiến động huyết, nhưng hỏa này không phải hỏa thật. Nếu chỉ dùng thuốc cầm máu thì nhất thời có thể ngăn được tạm thời, nhưng về sau e rằng vẫn sẽ tái phát.”
Những lời này bệnh nhân có lẽ chưa hiểu rõ, nhưng Diệu Chân thì nghe hiểu. Trong
Hoàng Đế Nội Kinh có nói: “Âm hư dương bốc gọi là băng,” phụ nhân này hẳn là âm hư sinh hỏa, hỏa hư quấy động huyết thất (tử ©υиɠ) nên rong huyết. Vì vậy không thể chỉ cầm máu, mà còn phải cân bằng âm dương, mới ngăn được tái phát.
Muội muội của phụ nhân liền hỏi: “Vậy xin hỏi đại phu sẽ kê thuốc gì?”
“Dùng Cố bản chỉ băng thang. Thục địa một lạng, chưng chín lần. Bạch truật một lạng, sao với đất cho cháy xém. Hoàng kỳ ba tiền, đương quy năm tiền, rửa bằng rượu. Gừng đen hai tiền, nhân sâm ba tiền. Tất cả sắc với nước uống, thường chỉ cần một thang là có thể ngăn rong huyết, uống mười thang thì sẽ không tái phát nữa.”
Diệu Chân lập tức ghi lại phương thuốc, rồi đưa cho muội muội của phụ nhân.
Đợi người rời đi, Như thị nói với hai nàng: “Rong huyết sẽ khiến mất máu quá nhiều, khí huyết đều hao tổn, vì vậy phải bổ khí trước rồi mới bổ huyết. Các ngươi xem, gừng đen có tác dụng giúp máu lưu thông.”
Diệu Chân hỏi: “Nếu người bệnh máu chảy không ngừng, khí huyết suy kiệt nghiêm trọng, còn nặng hơn cả phụ nhân ban nãy thì sao ạ?”
“Trong trường hợp này thì không thể dùng Cố Bản Chỉ Băng Thang, mà phải lấy nhân sâm bỏ lõi ba tiền sắc thành nước thuốc, rồi hòa thêm một tiền bột than của cây Quản chúng cho uống trước. Đợi khi hơi thở bệnh nhân khá hơn một chút thì mới cho uống bài thuốc kia, nhưng vẫn phải thêm một tiền bột than Quản chúng.”
“Nhưng nếu hơi thở của người bệnh vẫn yếu ớt, không thấy khá lên thì sao?” Diệu Chân hỏi.
“Vậy thì dùng rượu hoàng không tro hòa với ba tiền bột than Quản chúng cho uống trước. Đợi người bệnh hoàn toàn tỉnh táo rồi mới dùng Cố bản chỉ băng thang, chỉ có điều trong đó thay nhân sâm bằng Đảng sâm, và vẫn thêm một tiền bột than Quản chúng.” Như thị giải thích rất cặn kẽ.
Lúc này Diệu Chân mới hiểu ra, Quản chúng vốn có tác dụng thanh nhiệt, giải độc, làm mát, cầm máu, còn Quản chúng thán là dạng đã được sao chế.
Tiếp theo lại có một phụ nhân khác vào, sắc mặt tái nhợt, nói năng ấp úng, nhất là khi nhìn thấy Diệu Chân và Như Tích Nương thì càng khó mở lời. Như thị thì không kiêng dè, nói: “Các nàng ấy đều là đại phu, lại đều là nữ tử, ngươi cứ yên tâm, không cần sợ hãi.”
Lúc này người phụ nhân mới nói: “Nô gia đang mang thai, không ngờ có một ngày đứa trẻ trong bụng bị sảy, máu chảy ra không ngừng.”
Ps: Chuyện đa phần về Đông y nên nhiều từ đọc hơi khó hiểu chút. Mọi người có góp ý gì thì cmt giúp H nha [>,>]