Gần đến cuối năm, đây là lần đầu tiên nhà họ tự mình ăn Tết, không khí vô cùng rộn ràng. Trong nhà đã mua về hai con dê, thêm hai con ngỗng đem về, còn chưa kể dưới hành lang treo đầy thịt khô, cá khô, lạp xưởng.
Mai thị sai người đi mua không ít hộp mâm xuân ở Hổ Khâu mang về, lớn nhỏ mỗi loại hai bộ, có kiểu cánh dưa ngọt, cũng có kiểu cánh hoa cúc sơn đỏ.
Khó có dịp nữ học tạm nghỉ, bên phía Như phu nhân cũng nói có việc bận, Diệu Chân được ở nhà nghỉ mấy ngày. Nàng cầm mặt giày sang chỗ Mai thị, ngồi đó làm kim chỉ.
Đây là nàng chuẩn bị may hai đôi giày biếu Như thị. Đế giày do Phong nương chần khâu, phần mặt giày là tự tay nàng thêu: một đôi giày cung mũi nhọn phượng vểnh, nền đoạn đỏ thêu hoa văn Bát Bảo, thêm một đôi giày cung bằng lụa trơn, thêu hoa sen, mũi giày vân mây.
Mai thị nói: “Ở chỗ Cừu nương tử học hành xem như con đã thành thạo việc thêu thùa rồi, ta còn đang lo lắng cho con đây.”
Diệu Chân cười: “Cừu nương tử cái gì cũng dạy, trước kia nữ nhi chưa từng xuống bếp, nay còn biết làm vài món bánh trái, cả bánh hoành thánh lẫn đồ chay, cũng không uổng công đi học.”
Mai thị đùa ghẹo nói: “Giờ con còn khéo tay hơn cả Tam thẩm, đến một đôi giày cũng không làm nổi.”
Khi còn đi học, Diệu Chân vốn chẳng bao giờ đi tham gia họp mặt thân họ hàng, chỉ nghe Mai thị kể lặt vặt nhiều chuyện. Nào là đại bá thường xuyên đến nhà ăn ké, bởi vì đại bá mẫu cùng Diệu Vân không mấy khi về. Tam thẩm thì đánh nhau với nha dịch, còn cầm dao đuổi chém người ta, sau cùng Tam thúc phải vừa xin lỗi vừa bồi thường thì cửa hàng mới được phép mở lại như thường.
Còn nghe được Kiều dượng ở phủ Hàng Châu nạp thêm một tiểu thϊếp, chưa kể ở bên ngoài, tính cả mang về nhà thì đã là phòng thứ năm. Nghe nói Kiều dì tức đến mặt mày đen như mực, nhưng vẫn phải giả vờ ra vẻ hiền thục.
Những chuyện như vầy cũng xem như thú vui trong đời sống, Diệu Chân nghe kể thôi cũng hăng say.
Có điều, nàng cũng nhắc tới chuyện nhà hàng xóm: “Vài ngày trước con nghe Mã tỷ tỷ nói nhà họ có khách quý ghé thăm, bày ra bốn mươi đĩa đồ ăn, còn gọi người tới đàn hát, làm tiệc cũng không nhỏ. Mẫu thân có biết là ai không?”
“Chuyện ấy đồn ầm ĩ khắp nơi, ta dĩ nhiên biết rồi. Lại còn dẫn theo hai đứa cháu cùng trở về, mua hẳn một tòa nhà gần cửa Tư Môn, đang sửa chữa nên tạm thời ở nhờ nhà Mã tỷ tỷ con.”
Lời còn chưa nói xong, nha đầu bên phía Mã thái thái đã từ ngoài bước vào, tìm Mai thị xin ít rau dưa cải đã muối sẵn.
Dưa cải muối do Mai thị năm nào tự tay muối cũng ngon hơn hẳn nhà khác, vị thanh mát, rất đưa cơm, bởi vậy mỗi năm đều có người cầm bát đến tận cửa xin. Mã thái thái lại là hàng xóm, quan hệ thân thiết với Mai thị, nên Mai thị lập tức sai người mang sang hẳn một vò.
Nha đầu nhà họ Mã còn nói khách quý bên họ ăn uống không thấy ngon, không hiểu sao ăn dưa cải muối của Mai thị lại ăn hết một bát cơm, nên bà Mã mới bảo người sang xin.
Qua năm cũ, giày của Diệu Chân cũng đã làm xong. Mai thị mang theo lễ vật sang thăm Như phu nhân. Như phu nhân thấy đôi giày nàng thêu rất thích, còn khen rằng: “Đường kim mũi chỉ tinh xảo, mặt giày phối kiểu cũng rất đẹp. Từ thái thái à, ta còn muốn tranh Diệu Chân về làm nữ nhi của mình nữa kìa.”
Diệu Chân vội khiêm tốn nói: “Đệ tử mới học thêu thùa chưa được bao lâu, tay nghề e còn vụng về, may sư phụ không chê.”
Thực ra Như thị dạy dỗ nàng rất tận tình, nhưng hễ mỗi lần ra ngoài chẩn bệnh cho những nhà phú hộ thì người được đưa theo lại là Như Tích nương. Ban đầu Như Tích nương đối với nàng khá thân thiện, về sau nhận ra nàng học rất nhanh, trong lòng liền sinh ra chút khó chịu, thường cũng giấu giếm, giữ lại điều hay cho riêng mình.
Diệu Chân vốn là người có mục đích rõ ràng. Ở hiện đại, cha mẹ nàng ly hôn, lúc đầu nàng cũng không cam tâm, vừa buồn vừa giận vì bọn họ cung cấp tiền dưỡng nuôi không tích cực, lại trách bản thân tiêu pha nhiều tiền. Mãi đến khi bước ra xã hội mới hiểu, mặc cho người ta nói gì, cầm được tiền trong tay mới là thật.
Bây giờ cũng vậy, chỉ cần Như thị chịu dạy dỗ nghiêm túc, nàng học được bản lĩnh về mình là đủ, những chuyện khác tạm thời nàng không muốn bận tâm.
“Chân nhi à, vậy sang năm chúng ta gặp nhau nhé.” Như thị mỉm cười nói.
Rời khỏi nhà họ Đào, Mai thị liền hỏi nữ nhi: “Giờ học hành thế nào rồi?”
Diệu Chân cười nói: “Con mới chỉ vừa bắt đầu học thôi, đến mức này đã xem là nhanh rồi, ít ra cũng phải một hai năm nữa.”
Năm ngoái vào dịp Tết, Mai thị còn mang thai sắp sinh. Năm nay thì đã có nhà cửa riêng, bên cạnh lại có nha hoàn hầu hạ. Từ Nhị Bằng còn mang năm mươi lạng bạc trả lại cho chủ nhà cũ, khiến khoản nợ từ con số bắt đầu bằng ba giảm xuống còn bắt đầu bằng hai.
Tuy vậy, Từ Nhị Bằng vẫn miệt mài viết lách không ngừng. Diệu Chân cũng chỉ vui chơi được dăm bữa, sau đó liền ở nhà đọc
Đan Khê Tâm Pháp và các sách y khác. Có thể nói suốt cả năm sau khi sang năm mới, hễ có thời gian rảnh là nàng hầu như chẳng đi đâu, nhưng thành quả thu được lại rất rõ rệt, đến mức Như thị cũng dần dần bắt đầu truyền dạy cho nàng thuật châm cứu.