Chương 25

Dùng cơm xong, Diệu Chân trở về phòng, trước hết viết xong bài nữ học, lại luyện chữ, rồi mới tắm gội, sau đó ngồi vào bàn ôn tập học thuộc “Dược Tính Phú”.

Bài Dược Tính Phú này nàng mất độ nửa tháng mới học thuộc. Ở hiện đại nàng từng học qua Thang Đầu Ca Quyết, lại được Như thị đưa thuốc cho xem, nàng cũng chịu khó, mỗi ngày từ giờ Tuất đến giờ Tý đều miệt mài đọc đi đọc lại.

Từ thu sang đông, mỗi đêm đến Tiểu Hỉ đều dậy bỏ thêm than vào lò sưởi, lạnh quá đến nỗi tự giậm chân, thấy tiểu thư còn ngồi bên bàn đọc sách, bèn vội vàng bỏ than vào lò sưởi tay, đưa sang cho nàng.

Nói ra thì ở thời hiện đại Diệu Chân chưa từng có nỗ lực đến thế, nhưng ở cổ đại thì không thể không như vậy. Ở thời buổi này, gia đình có nữ nhi đa phần mười sáu mười bảy tuổi đã phải xuất giá, sau đó sinh con dưỡng cái thì không cần phải nói, bao nhiêu phụ nữ mắc bệnh lại đem bệnh giấu đi.

Diệu Chân không dám nói đến chí hướng lớn lao là chữa bệnh cho khắp nữ nhân thiên hạ, chỉ riêng việc chính bản thân mình tự biết điều trị cũng đã là tốt rồi.

Đọc xong nốt đoạn cuối, nghe tiếng người gác đêm điểm canh báo giờ Tý, nàng mới lên giường nghỉ ngơi.

Đến giờ Thìn thức dậy, Tiểu Đào lấy chiếc áo bông ngắn đã được hong ấm từ trong chăn ra. Bên trong lót lụa trơn, ở giữa chỉ độ dăm ba sợi bông mịn, bên ngoài lại dùng đoạn lụa trơn làm cả mặt trong lẫn mặt ngoài. Khoác thêm bên ngoài một chiếc áσ ɭóŧ màu vàng mầm non, rồi ngoài cùng lại phủ một chiếc đại sưởng màu hồng đào.

Ngày tháng của nhị phòng nhà họ Từ nay xem ra đã khá hơn trước rất nhiều. Từ Nhị Bằng từng nếm đủ khổ cực, nghe nói thuở nhỏ ông đi học vì nhà nghèo, áo bông mặc vừa mỏng vừa cũ, đến mức quanh năm sụt sịt nước mũi, đi đứng lúc nào cũng co ro rụt rè.

Bởi vậy cứ đến mùa đông, ông liền lấy ra mười lạng bạc, chuyên mua vải mời thợ may. Phần của Diệu Chân được một chiếc áo da lông thỏ, hai chiếc áo bông ngắn, một chiếc áσ ɭóŧ độn bông và một chiếc áo ngoài dày dặn.

Tô Châu vốn không phải miền bắc, cho dù đã vào tháng Chạp, trời tuy lạnh nhưng vẫn chưa có tuyết rơi, nàng chỉ mặc hai lớp áo bông là đã đủ ấm.

Tiểu Đào từ ngoài mang bữa sáng vào, một phần bánh hoa hành thơm, một phần cháo hồ đào, thêm một đĩa trứng gà xào.

“Các ngươi đã ăn chưa?” Diệu Chân hỏi.

Tiểu Hỉ và Tiểu Đào đều cười nói: “Bọn ta không vội, cứ đưa cô nương tới học đường trước, quay về rồi ăn sau cũng được.”

Cả hai người đều phải đưa tiểu thư đến học đường xong rồi mới quay về, còn phải giặt giũ quần áo, quét tước trong ngoài, làm thêm ít việc kim chỉ. May mà tiểu thư của họ là người hiểu lễ nghĩa, nhà họ Từ cũng chưa từng khinh rẻ, làm nhục hạ nhân, so với ở nhà trước kia thì đã tốt hơn rất nhiều.

Đến học đường, Đồng Phán Nhi còn đang ăn bánh bao thịt, nóng quá nên nhăn nhó mặt mày.

Diệu Chân cởϊ áσ khoác đặt sang một bên, trêu cười nói: “Gan ngươi to thật đấy, Cừu nương tử ăn chay, mà ngươi lại dám ngồi đây ăn bánh bao thịt.”

Đồng Phán Nhi thản nhiên nói: “Sáng dậy muộn, thế nên ta sai nha đầu ra chỗ gánh hàng rong mua về.”

Diệu Chân vốn biết nàng tuy là nữ nhi của giám sinh, cha còn làm Kinh lịch ở phủ Tô Châu, nhưng nàng lại là con thứ.

Vốn dĩ vợ cả không có con cho nên nạp thϊếp, nhưng không may sinh xong Đồng Phán Nhi thì mất. Nàng được nuôi dưới tay của Đồng thái thái, mà một thời gian sau Đồng thái thái lại sinh thêm một trai một gái.

Người ta đều nói vì Đồng Phán Nhi thế nên mới dẫn theo con cái đến, nên Đồng thái thái cũng hết lòng nuôi dưỡng, coi như con ruột. Nhưng rốt cuộc không phải mẹ đẻ, ngày tháng ở nhà cũng không thật vừa ý. Chỉ là nàng tính tình rộng rãi, chuyện gì cũng không để trong lòng.

Giải quyết xong cái bánh bao, nàng lại bị nghẹn, Diệu Chân vội vàng giúp nàng vỗ lưng. Vừa hay thấy Uông Tạ và Lâm Tiểu Tiểu cùng nhau bước vào.

Mã Ngọc Lan nhà gần nhất nhưng lại đến muộn nhất. Lâm Tiểu Tiểu trêu ghẹo nói: “Lại làm biếng nữa rồi.”

“Đâu có đâu, là trong nhà ta có họ hàng tới chơi, mẫu thân ta chuẩn bị bốn mươi đĩa món ăn, ngay cả bọn ta cũng phải ngồi tiếp khách, còn mời thêm hai người hát xướng nữa. Ta ngủ muộn quá, cho nên sáng nay chẳng tài nào dậy nổi.” Mã Ngọc Lan vừa nói vừa ngáp dài.

Mọi người đều kinh ngạc, lại hỏi là họ hàng nào. Mã Ngọc Lan nhìn quanh, hạ giọng nói: “Bà lão bên ấy với tổ mẫu ta là tỷ muội cùng chi. Chỉ là từ đời ông nội ta gia cảnh đã sa sút, còn nhà người ta thì từng bước thăng tiến, làm đến chức quan lớn ở kinh thành. Nghe nói vì phạm lỗi với người ở kinh đô nên mới phải trở về. Nghĩ cũng lạ, vốn dĩ quê gốc của nhà họ ở Vô Tích, vậy mà lần này lại muốn ở hẳn Tô Châu.”

Đồng Phán Nhi cười: “Tô Châu chúng ta tốt đẹp biết bao, thiên hạ này ai mà không yêu Tô Châu của chúng ta chứ.”

Mọi người đều bật cười.