Chương 24: Từ Nhị Bằng nói thẳng mặt

Diệu Chân không hiểu gì cả bèn hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Phong nương tử chu môi nói: “Tiểu thư đi qua đó rồi sẽ rõ.”

Đợi Diệu Chân lên tới phòng chính, nàng mới biết được bà Từ và Từ Tứ nương cũng tới. Hiếm lắm mới thấy Từ Tứ nương cười tươi như này: “Chân tỷ nhi về rồi à, trong nhà vừa chuẩn bị gà quay đó.”

“Tổ mẫu, tiểu cô cô.” Diệu Chân cất tiếng gọi.

Lại thấy Mai thị bước ra nói: “Chân Chân, mau lại đây ăn cơm, cha con cũng sắp tới rồi.”

Diệu Chân ngồi xuống, thầm nghĩ: Chẳng lẽ Từ Tứ nương còn muốn ở lại nhà mình nữa sao? Đúng là âm hồn không tan. Tam thúc mua hai gian phòng của nhà mình mà chỉ trả có hai ba lượng bạc, người ta sớm đã dọn vào ở. Giờ Từ gia cũng coi như rộng rãi rồi, sao còn muốn sang đây?

Đang lầm bầm trong bụng thì Từ Nhị Bằng đi tới. Ông trước tiên hỏi Diệu Chân: “Hôm nay học đến đâu rồi?”

Diệu Chân nói: “Hôm nay đã giảng xong chương cuối của Đại Học. Cừu nương tử nói còn phải mất chừng nửa tháng để giảng xong Trung Dung, sau đó mới bắt đầu học Luận Ngữ.”

Từ Nhị Bằng khẽ gật đầu: “Lần trước ta đã hỏi Cừu nương tử rồi. Bà ấy dạy Dịch Kinh, con đừng nói những thứ khác, bảo bà ấy nhất định phải dạy cho con Mai Hoa Dịch Số.”

Người học y mà thông thạo Mai Hoa Dịch Số thì tự nhiên là càng tốt.

Những lời này đối với bà Từ cùng Từ Tứ nương nghe cứ như sách trời, mà Từ Nhị Bằng cũng hiểu rõ điều đó.

Với ông mà nói, dạy dỗ con mình là chuyện đương nhiên, thường ngày chăm lo cho muội muội thêm một chút cũng là không sao cả. Nhưng nếu thật sự đem nàng sang đây để đại ca và đại tẩu nuôi thì tuyệt đối không thể.

Bà Từ lúc này lại bị đồ ăn thu hút. Ở nhà lão tam thì không biết nấu nướng, toàn do bà Từ làm, mà trình độ chỉ dừng ở mức nấu cho chín. Còn nhị phòng thì khác: nào là củ sen nếp rưới đường đỏ, gà quay mặn thơm phức, đậu phụ chiên vàng óng, lại thêm một thố cơm trộn thịt băm, thơm đến mức làm người ta nuốt nước miếng.

Đang ăn ngon lành thì nghe Từ Nhị Bằng hỏi: “Nương lại đây, đại ca có biết không?”

Bà Từ ngơ ngác nói: “Biết cái gì mà nói với đại ca ngươi?”

Từ Nhị Bằng nghiêm giọng nói:

“Nương, năm đó người bảo với ta, đại ca là ở rể nhà người ta, phần lớn phải dựa bên ấy. Ta thì đi học ra bên ngoài, còn Tam Lang thì không đọc sách, nên cửa hàng gạo trong nhà tất nhiên để lại cho Tam Lang. Ta cũng đã đồng ý. Thế mà sau này Tam Lang vẫn cứ đọc sách mãi, nếu không phải thi huyện ba lần đều trượt, e rằng cũng chưa chịu tiếp nhận cửa hàng gạo của người.

Những chuyện đúng sai của người lớn, chúng ta làm con cái không tiện mở miệng. Dù sao thì nương với cha nuôi nấng chúng ta trưởng thành cũng chẳng dễ dàng gì. Cho nên lúc ông nội mất, nhà không có tiền mai táng, ta bỏ tiền ra, giúp người giữ thể diện. Nương với cha chê máy dệt vải, muốn đổi máy dệt lớn, mấy chục lượng bạc, ta dù có phải đi vay mượn cũng giúp đỡ mua cho bằng được. Tính ra mà nói, ở nhà này ta bỏ ra cũng không ít, đúng không?”

Bà Từ nghe xong không những không biết ngượng, trái lại còn như bị nói đến lòng tự ái: “Mấy khoản đó chẳng qua là chúng ta nhất thời không xoay kịp, không có tiền mới tìm đến ngươi.”

“Người xem, ta vừa nói nương đã vội nổi nóng. Bao nhiêu năm nay căn nhà này còn thiếu từng ấy bạc, ta cũng chẳng trông mong nương trả, chưa từng oán trách một câu. Nhưng nương đừng làm như ta là đứa con duy nhất. Nếu thật lòng muốn giúp, bên đại ca đến một người nhóm bếp, nấu cơm, giặt áo cũng không có, sao nương không sang đó cùng Tứ Nương? Rõ ràng nương muốn một bên ăn, một bên ở, để Tứ Nương sang đây hưởng phúc. Ngay cả nữ nhi ruột thịt của ta, biết nghe lời học chữ học sách, hiểu chuyện nên ta mới nguyện ý tiêu tiền. Còn muội muội, lười biếng lại ham chơi, hai ba năm cũng chẳng nên cơm cháo gì, ta đây không nuôi nổi cái tổ tông đó đâu.”

Nói đến cuối, giọng ông càng lúc càng cao.

Bà Từ nơi nào là đối thủ của ông. Huống hồ ông lại vạch hết chuyện xấu của bà ngay trước mặt Mai thị và đám hạ nhân, khiến bà Từ chỉ muốn chui đầu vào khe đất cho rồi.

Diệu Chân trong lòng vỗ tay: Cha nàng quá mạnh! Bảo sao cha nàng không đẹp trai mà nương lại yêu thương như châu báu, hóa ra là như vậy.

Dùng bữa xong, Từ Nhị Bằng tự mình tiễn mẹ con bà Từ lên xe lừa, còn cố ý đưa thêm một gói táo đỏ, chín con cá khô với một con vịt sống để mang về.

Nhìn vẻ mặt bà Từ có vẻ được những thứ đó là vui ngay, cũng không thấy giận con trai chút nào, còn phẩy tay nói: “Hồi nữa bảo người đưa hạch đào về đây, các ngươi khỏi phải tiễn.”

Diệu Chân nhìn mà trợn mắt há mồm. Cha nàng thì cười nói: “Lời nói không nói rõ, thiên hạ cứ hiểu lầm ta là người hiền lành dễ bắt nạt, không biết thế nào là tiên lễ hậu binh.”