Chương 23

Hôm nay học đến đoạn cuối cùng của Đại học, vài ngày nữa sẽ bắt đầu giảng Trung dung. Nếu nói ở chỗ Dư Tú tài chỉ mới học nhận biết chữ nghĩa, thì đến chỗ Cừu nương tử lại phải học thêm thơ từ ca phú.

Giống như hiện đại, biết chữ rồi thì còn phải học viết văn, làm bài luận.

Buổi sáng mọi người được cho luyện chữ nửa canh giờ. Buổi chiều thì lấy bản vẽ hoa ra, dạy các nàng thêu thùa. Cừu nương tử dạy chính tông hàng thêu Tô Châu, trước hết dựa theo bản vẽ mà phác hình, rồi chuyển lên vải thêu. Các nàng luyện tập thêu thì Cừu nương tử đều chỉ bảo cho tỉ mỉ.

Diệu Chân nghĩ Cừu nương tử quả thật tinh thông mọi việc. So với đại bá mẫu nhà mình, vốn cũng là thợ thêu, lại nói là nữ thục sư thì khác hẳn. Những đồ thêu của bá mẫu kém xa với Cừu nương tử, thậm chí có câu thành ngữ chính mình nói ra, bá mẫu dường như cũng nghe không hiểu.

Huyện Ngô, Tô Châu vốn là nơi khởi nguồn của hàng thêu Tô Châu, hầu như nhà nào cũng nuôi tằm, nhà nào cũng thêu thùa. Mọi người ngày thường cũng theo mẹ mình học cách tách sợi, cầm kim, dù chưa biết làm, nhìn nhiều rồi cũng tự mày mò được.

Lá cây thì dùng mũi thêu lặp, hoa thì dùng mũi chen trước chen sau. Nàng trước tiên thêu lá suốt mười ngày, tiến bộ dần rồi mới bắt đầu thêu hoa.

Những người mới học giống như các nàng đều thêu những mảng màu lớn, đường nét rõ ràng, màu sắc không quá phức tạp. Đợi khi chiếc khăn tay này thêu xong, Diệu Chân lại đi qua Đào gia, vừa khéo gặp hai công tử nhà ấy.

Đại công tử mới 18 tuổi đã đỗ tú tài, gương mặt tuấn tú nhưng vóc dáng không cao, hiện đang theo học tại phủ học Tô Châu. Nhị công tử thì không giỏi sách vở, nhưng dáng người cao ráo, khôi ngô, chỉ kém đại công tử một tuổi mà đã cao hơn hẳn một cái đầu.

“Từ cô nương đến rồi.” Hai người cùng lên tiếng chào hỏi nàng.

Diệu Chân mỉm cười trả lời lại, rồi vội vàng đi tìm Như thị. Nàng tới vừa lúc có một bệnh nhân, liền bảo nàng giúp ghi chép y án.

Việc ghi chép y án vốn là phần việc thường ngày của Như Tích nương, nhưng nghe nói hôm nay nàng đi ra ngoài, nên Diệu Chân phải thay thế.

Đây cũng là lần đầu tiên nàng đảm nhận, nên hết sức cẩn trọng. Bởi lẽ ngay cả ở hiện đại, muốn tìm một vị thầy chỉ dạy những điều cần lưu ý trong lâm sàng cũng không dễ dàng gì.

Đến tìm Như thị để xem bệnh là người họ Hoàng, nữ nhi của Huyện lệnh huyện Trường Châu.

Nàng ho khan, thở gấp đến mức không thể nằm trên giường, lại phát sốt kèm rét run. Bắt mạch thấy trầm mà trơn, lưỡi phủ rêu trắng dày, đó là khí lạnh ẩn bên trong, lại trúng gió độc từ bên ngoài, khiến cho khí phổi bị ngăn trở, không thể lên xuống điều hòa, rối loạn chức năng hô hấp.

Vì vậy trước hết dùng canh tiểu Thanh Long để loại bỏ hàn khí bên trong, có thể làm ấm phổi, giảm suyễn. Sau đó phối hợp với nước thuốc Qua lâu Bán hạ hẹ trắng, chủ trị chứng đàm trọc ngăn ở ngực. Chỉ kê một liều thuốc.

Đối với Diệu Chân, việc ghi chép y án cũng là một cách học tập. Như thị không chỉ giỏi phụ khoa, mà các khoa khác cũng đều thông thạo.

Như thị lại xem phương thuốc Diệu Chân viết, không kìm được gật đầu khen ngợi. Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, Diệu Chân đã viết rất quy củ.

Tiễn tiểu thư họ Hoàng xong, Như thị lấy ra một quyển “Dược tính phú”, giảng cho Diệu Chân suốt một canh giờ. Đây vốn là sách nhập môn kinh điển của y học cổ truyền.

Đừng nhìn nàng trước đây đã học thuộc Hoàng Đế Nội Kinh những điều đó, nhưng để thực sự học tốt, cần phải xây dựng nền tảng vững chắc.

May mà ở hiện đại Diệu Chân cũng bắt đầu học Cơ sở lý luận Trung y, cho nên việc tiếp thu cũng nhanh hơn người khác.

Như thị khen nàng: “Ta dạy người khác ba, năm tháng, dạy ngươi một tháng có lẽ cũng đủ rồi.”

“Lão sư nói quá lời rồi, tất cả đều nhờ người dạy giỏi.” Diệu Chân thực sự cảm thấy vẫn cần phải kiên nhẫn mà học.

Như thị lại đưa cho nàng hai hũ mật ong, nói là người ta mang biếu. Một hũ là mật ong hoa hồ chi, một hũ là mật mùa đông chính. Mỗi hũ nhỏ chừng hai lạng rưỡi, đều là loại thượng hạng. Diệu Chân vội vàng cảm ơn rồi mới rời đi.

Đợi Diệu Chân đi rồi, Như thị liền than phiền với người bên cạnh về Như Tích nương: “Nhà người ta thì đưa quà nhập học, nộp tiền đến đây học, còn nàng thì hay rồi, chỉ muốn lười biếng.”

Khi ngồi trên xe lừa, Diệu Chân nói với hai nha đầu: “Hai hũ mật này, mật mùa đông nghe nói là cống phẩm của triều đình, ta sẽ đem biếu cha mẹ, còn mật hồ chi thì để dành ngày thường pha nước uống.”

Trong hai nha đầu hầu hạ nàng, Tiểu Hỉ vốn có chút bướng bỉnh, tính cách lại mang vài phần kiêu căng, nhưng được cái thông minh lanh lợi. Còn Tiểu Đào thì chất phác, không giỏi giao tiếp, lời nàng dặn thế nào thì y như vậy mà làm.

Tiểu Hỉ không nhịn được mà nói: “Mật mùa đông quý như thế, cô nương sao không dùng mấy bình sứ nhỏ trong nhà mà san ra, mỗi bên giữ một nửa, để ai cũng được nếm nhiều hơn thì hay biết mấy.”

“Cũng là ý kiến hay.” Diệu Chân mỉm cười gật đầu.

Ba người trò chuyện cười đùa một hồi, nàng còn ngồi trong xe bắt mạch cho hai nha đầu này. Đến khi về tới nhà, vừa bước vào cửa thì gặp Phong nương tử, nhìn thấy nàng liền bĩu môi.