Người đã đến đông đủ, hôm nay là Tam thúc nấu ăn. Tam thúc nấu ăn rất khéo, trên bàn có vịt kho, gà nướng, cá chiên, lại thêm mấy món rau và hai loại canh, bày lên đầy một bàn lớn.
Như thường lệ, người lớn một bàn, trẻ con một bàn.
Ngồi trên bàn, bà Từ đang nói với Từ Nhị Bằng: “Nhà ta lúc nào cũng bận rộn, chẳng có thời gian chăm lo cho Tứ Nương. Ta muốn để con bé sang bên đấy ở mấy hôm, để tức phụ ngươi dạy nàng học may vá thì thế nào?”
Từ Nhị Bằng trong lòng cười khẩy, đại tẩu đã làm nghề thêu thùa rồi, nương không nhờ đại tẩu, lại đi nhờ vợ mình. Ông cười nói: “Nương, tiểu ca nhi nhà ta mới hơn nửa tuổi, đang cần người chăm bồng bế, Tứ Nương đến ở cùng thì ai lo cho nàng?”
“Con bé lớn rồi, đâu cần các ngươi chăm nom. Diệu Chân không phải có hai nha đầu hầu hạ đó sao? Cứ để Tứ Nương ngủ cùng Diệu Chân là được.” Bà Từ vẫn thấy sắp xếp của mình rất ổn.
Diệu Chân nghe vậy thì không vui chút nào. Chưa nói đến việc Từ Tứ Nương đang bị đau mắt đỏ, lại thêm chuyện, nếu nàng đến sẽ chiếm mất không gian riêng của mình.
Nhưng mà bà Từ còn cố ý hỏi: “Nhị nha đầu, ngươi thấy để cô cô đến chơi với ngươi thì thế nào? Một mình ở đó có sợ không?”
“Không sợ đâu ạ. Qua Trung Thu là con đi học rồi, cô cô đến thì cũng chỉ ở một mình thôi.” Diệu Chân vội nói.
Bà Từ nghe xong thì rất xấu hổ, chuyện này cứ như thế tự nhiên bỏ qua.
Từ Tứ Nương cũng giận dỗi, suốt bữa ăn không thèm để ý đến Diệu Chân, mà Diệu Chân cũng chẳng cần nàng để ý. Trên đời luôn có kiểu người cho rằng mình yếu thì có lý, thấy người khác sống tốt thì nghĩ đồ của người ta đáng lẽ phải thuộc về mình.
Ăn xong, chưa kịp làm lễ cúng trăng, đi dạo dưới trăng, Từ Nhị Bằng đã vội vã muốn về viết thoại bản, nhanh chóng đưa cả nhà lên xe lừa rồi rời đi.
Về đến nhà, ông mới nói nhỏ với vợ: “Nếu nàng đến, cũng không biết sẽ sinh ra bao nhiêu chuyện rắc rối, còn để hàng xóm chê cười cũng nên. Nữ nhi nhà chúng ta bỏ bao nhiêu tiền theo nữ học, giao lưu cũng toàn gia đình khá giả. Nếu bị nàng làm mất thể diện, người ta thế nào cũng khinh miệt, nói ra nói vào.”
Ông cũng là người từng trải. Hồi còn nhỏ, cha mẹ ông chưa mở được cửa hàng gạo, chỉ làm công khuân vác cho người ta. Bạn học cùng trường hỏi nên ông nói thật, kết quả bị khinh rẻ suốt hai năm.
Mai thị khẽ gật đầu: “Nói vậy cũng đúng.”
Vốn dĩ bà luôn nghe lời chồng, nhà trông có vẻ khấm khá nhưng thực chất vẫn còn nợ nần. Nuôi nữ nhi lớn đã đủ vất vả, vậy mà cô em chồng thấy gì cũng muốn, không cho thì sinh oán trách, còn khiến hàng xóm nói họ keo kiệt.
Từ Nhị Bằng lại nói thêm: “Chuyện này còn nhẹ đấy. Chỉ sợ nói là ở tạm, rồi thành ra ở lâu dài, cuối cùng còn gả đi từ nhà mình, bắt mình lo cả của hồi môn. Đó đâu phải số tiền nhỏ. Ta đã tính xong rồi, đợi trả hết nợ sẽ dành dụm cho Chân tỷ nhi của hồi môn tử tế. Cho Tứ Nương thêm chút đồ trang điểm thì có thể, chứ để ta thành kẻ coi tiền như rác thì hoàn toàn không được.”
Mai thị nghe vậy cũng khó mà tiếp lời.
Từ Nhị Bằng cười khẩy: “Cha mẹ vất vả giúp Tam đệ từ sáng đến tối, không được đồng nào báo hiếu. Lần trước nói mua máy dệt cho Tứ Nương, vốn là việc Tam đệ phải lo, lại sợ Bao thị nổi giận, suốt ngày đến nói với ta. Ta thấy bọn họ khổ nên mới bỏ tiền ra mua. Mấy chục lượng bạc, nếu để ta tiêu thì cũng phải dùng hai ba năm. Lúc ấy ta còn nghĩ, Tứ Nương có cái máy dệt ít ra cũng tự kiếm được chút tiền, về lâu dài nhà mình cũng nhẹ gánh. Ai ngờ nàng nông cạn, làm việc thì chọn nhẹ tránh nặng, xem ra ta nhìn sai người rồi.”
Chuyện với Từ Tứ Nương là một bài học. Ngay cả đối với con gái ruột, ông cũng phải xem Diệu Chân thật sự có chí kiên trì bền bỉ, quan sát sau nửa năm mới đồng ý cho nàng học y thuật.
Bên kia bà Từ an ủi Từ Tứ Nương: “Không đi thì không đi, có gì to tát đâu. Nợ nần chồng chất, chẳng biết còn ở được mấy ngày, làm gì mà vênh váo.”
Nói xong, bà đưa cho con gái một miếng dưa hấu.
Từ Tứ Nương thường ngày không có gì để ăn vặt, vải vóc dệt ra cũng bình thường, cho nên bán không được bao nhiêu tiền, còn phải dành dụm để mua vài món hoa lá trang điểm.
Loại dưa vừa tươi vừa ngọt thế này, nàng cũng hiếm khi được ăn. Ăn miếng dưa, cơn giận dỗi cũng dịu xuống phần nào.
Bao thị đang nghe lén ngoài vách tường liền bước vào, lắc lư vai, cười nói: “Nương, muội muội, hôm nay nhị ca đến đây, nào là ngồi xe lừa lớn, nào là dẫn theo mấy nha đầu gã sai vặt, nhìn vào thật là oai phong. Ta thấy mấy nhà quanh đó cũng không phải hạng xoàng. Nếu muội muội được ở đó, nhất định sẽ gả được vào nhà tử tế. Nương, người cũng thật thà quá, nhị ca kiêng dè nhị tẩu, nhưng người cứ đưa con bé đến, dù sao cũng là người một nhà mà.”
Bà Từ nghe vào lọt tai, tựa như có điều suy nghĩ.