Chương 19

Mã thái thái khẽ vung khăn tay, giọng nói đối với Cừu nương tử đầy ngưỡng mộ: “Chứ còn gì nữa, ta nghe nói nàng vốn được nuôi dạy theo kiểu chủ mẫu của gia đình giàu có, đến việc quản lý, tính toán sổ sách cũng hiểu.”

Dù chưa từng có giao lưu thân thiết gì với Cừu nương tử, Mai thị nghe xong một buổi nói chuyện này, đã cảm thấy nóng lòng muốn gặp ngay lập tức.

“Chỉ là bởi vì Cừu nương tử thu học phí hơi cao một chút, trước kia Ngụy thái thái ở tiệm hàng mã có đưa con gái đến học ba hôm, rồi tiếc tiền, làm ầm lên đòi tiền lại. Đòi được tiền xong, thấy con gái nhà người ta học hành tiến bộ, sinh lòng ghen ghét, bèn đi rêu rao khắp nơi rằng con gái phải giữ tam tòng tứ đức, ở nhà không ra ngoài mới là an phận. Ngươi nói xem, trên đời sao lại có hạng người như thế chứ.”

Diệu Chân nghĩ, đúng là có những người xấu như vậy. Nhớ hồi nàng đi dạy kèm vào thời dịch bệnh, có giúp một học sinh trung học tiến bộ rõ rệt, mong em ấy thi cuối kỳ đạt kết quả tốt. Vậy mà có phụ huynh thấy con mình học online ở nhà sa sút, liền đi tố cáo lên sở giáo dục. Năm ấy, kỳ thi cuối kỳ bị hủy bỏ luôn.

Mai thị nghe xong khẽ than tiếc vài tiếng.

Thấy Mai thị đồng tình, Mã thái thái càng có hứng, không quên quảng cáo chính mình: “Cô nương mọi nhà mà biết chữ nghĩa thì vẫn hơn. Giờ nhà ai có chút tiền dư, ai lại để nữ nhi nhà mình thành người mù chữ? Nói câu không phải, sau này lấy chồng cũng dễ hơn chút.”

Mai thị cũng gật gù tán đồng: “Đúng vậy. Trước kia nhà hàng xóm chỗ ta cũng thế, không cho nữ nhi đi đọc sách, cũng không cho học thêu thùa. Hỏi ra thì bảo sợ nữ nhi giỏi quá, gả đi rồi lại tốt cho nhà người ta.”

Hai người ngồi nói chuyện rôm rả, Diệu Chân nghe thấy bắt đầu nói đến chuyện hôn nhân, liền vội rút lui.

Vừa bước đi ra ngoài, Mã thái thái thấy nàng đi lại nhẹ nhàng, nhưng chân lại là chân tự nhiên, bèn hỏi ngay: “Sao nữ nhi nhà bà không bó chân?”

“Cha nàng không cho, với lại ta cũng cảm thấy đau.” Mai thị thản nhiên trả lời.

Mã thái thái cười nói: “Nhà ta cũng thế, nữ nhi nhà ta là Ngọc Lan, được cha nàng thương nên không ép bó chân.”

Đến tết Trung Thu, nhà Tam thúc làm nhiều loại bánh tỉ mỉ và đồ ăn vặt, nên buôn bán rất phát đạt. Người từ trong thành đến nông thôn kéo nhau đến mua không ngớt, suốt tháng này ngày nào cũng có vài ba lượng tiền vào.

Ngoài ông bà nội ra giúp việc, còn thuê thêm ba người làm, trong đó có một người là cháu bên ngoại của Tam thẩm Bao thị.

Từ Nhị Bằng mang đến hai con vịt kho, một quả dưa hấu lớn và hai hộp củ ấu đỏ.

Từ Tứ Nương đứng ở bên cạnh thấy nhà Nhị ca đi lại toàn dùng xe lừa, con lừa thanh hoa trông khỏe mạnh, Nhị tẩu Mai thị và cháu gái Diệu Chân đều mặc áo quần mới tinh, phía sau còn có mấy người hầu đi theo, lòng ghen tị không chịu nổi, liền chạy đến thì thầm với bà Từ.

Gia đình Diệu Chân vừa đến, Từ Đại Lang đại phòng cũng dẫn vợ con trở về. Diệu Vân đến nói chuyện với Diệu Chân, Diệu Chân thấy trên đầu nàng cài một chiếc trâm bướm mạ bạc, vội khen: “Đẹp quá!”

Diệu Vân cười nói: “Người ta tặng cho ta đó.”

Hoàng thị thì đang nói chuyện với Mai thị: “Hiện giờ ta vừa nhận một việc, đến nhà dạy nữ hồng cho tiểu thư con của một vị phó Thiên hộ đại nhân. Phu nhân nhà ấy là người rất hiền hậu, lại quý Diệu Vân lanh lợi, nên cũng cho Diệu Vân theo ta đến ở. Còn tặng cho con bé mấy món trang sức, y phục, thương yêu như ai vậy.”

Hoàng thị lại kể thêm rằng phu nhân ấy vốn xuất thân danh gia vọng tộc, cử chỉ lời nói đều khác hẳn người thường.

Mọi người đều ngưỡng mộ vận may của Diệu Vân, riêng Từ Nhị Bằng thì nghĩ thầm, con gái của đại ca cũng giống đại ca, luôn có quý nhân giúp đỡ. Còn mình thì không có may mắn như vậy. Nếu ông cũng có người nâng đỡ, chí ít cũng phải thi đỗ cử nhân, mặc dù không làm quan thì cũng có địa vị.

Ai nấy đều đang khen ngợi hâm mộ đại phòng, còn Diệu Chân thì hướng về góc phòng, thấy đại phòng chỉ mang đến một quả dưa hấu nhỏ và hai túi đậu tương, trong lòng đã hiểu rõ.