Chương 18

Trong bữa cơm, ông nói với Mai thị: “Vừa hay thu được hai lượng bạc, tuy chẳng đáng là bao, nhưng nếu được vài lần như thế, ta cũng vui vẻ.”

Diệu Chân thở dài: “Cha vì nữ nhi mà lần này tốn không ít bạc.”

“Cũng chẳng là bao nhiêu tiền, chỉ cần con học được bản lĩnh, so với cái gì đều quý.” Từ Nhị Bằng không hề bận tâm.

Diệu Chân nghĩ, cha nàng vốn là người viết thoại bản, tư tưởng cởi mở, nếu là nhà người khác, sao có thể nuôi dạy con gái như vậy?

Dùng cơm xong, Mã thái thái hàng xóm ghé sang chơi.

Mã gia mở hiệu vẽ chân dung, chân dung thời Minh gọi là bức họa, chuyên môn vẽ hình cho người ta.

Mặt tiền Mã gia là lầu hai tầng, lầu một ngày thường còn kiêm luôn việc đóng khung tranh.

Chính là Cừu nương tử thuê một cái sân nhỏ hướng nam trong Mã gia để mở nữ học, mà nữ học này chính là do Mã thái thái nhiệt tình giới thiệu.

“Từ thái thái, vài hôm nữa chúng ta có buổi tiệc trà, tổ chức ở Hoàng Hoa Đãng, không biết ngươi có muốn tham gia hay không?”

Dưới triều đại nhà Minh, nhiều người thường ngày ăn tiêu tiết kiệm, chỉ để dành tiền cho một chuyến du ngoạn. Người Tô Châu thậm chí còn xem việc không đi chơi là điều đáng xấu hổ.

Những buổi tiệc trà như thế là dịp để phụ nữ giao lưu kết bạn. Bình thường các tiểu thư tỳ nữ đều không ra khỏi cửa, chỉ có hội tiệc trà, hội dâng hương mới được đi.

Nghe nói ở Sơn Đông còn có đoàn hương khách chuyên đi dâng hương ở núi Võ Đang.

Mai thị cũng thấy động lòng, nhưng vẫn đành nói: “Bé nhà ta bây giờ vẫn không rời được người, giờ còn đang bú sữa, chờ nó lớn thêm chút nữa, ta sẽ cùng các ngươi đi.”

Mã thái thái cũng không hề giận, chỉ cười: “Vậy thì thôi, sau này chờ thằng bé lớn rồi, chúng ta cùng nhau đi.”

Mai thị vội vàng mỉm cười đồng ý.

Mã thái thái lại nhắc đến chuyện sau Trung Thu Cừu nương tử mở lớp: “Nàng khác hẳn với người ta, mấy vị tiên sinh khác chỉ biết nói những lời sáo rỗng kiểu chi hồ giả dã, chẳng rõ dạy kiểu gì. Nữ nhi nhà ta trước nói chuyện như tiếng muỗi kêu, hiện giờ đã dám nói chuyện trước mặt người khác, tự tin hơn rất nhiều.”

Mai thị sai người dâng trà Tùng La lên, rồi cũng hỏi: “Ta nghe nói Cừu nương tử vốn là một ni cô hoàn tục, có thật vậy không?”

“Đúng là như vậy. Nàng vốn dĩ xuất thân từ một gia đình quan lại, tinh thông thi từ ca phú, am hiểu cầm kỳ thư họa, lại khéo tay nữ công, nấu nướng cũng giỏi. Ta từng ăn món nấm hương nàng xào, ngon đến mức suýt nuốt cả lưỡi. Chỉ tiếc là nàng thủ tiết làm quả phụ, rồi dựng một từ miếu nhỏ bên cạnh đầm sen. Sau này miếu bị cháy, mà gia đình nàng từng hứa hôn đã chuyển vào kinh thành, thế là nàng hoàn tục. Sau khi hoàn tục, nàng làm đầu bếp ở trong quan tri phủ. Về sau quan tri phủ thăng chức rời đi, nàng mới thuê nhà ta mở lớp học.”

Mai thị chắp tay trước ngực, liên tục nói: “A Di Đà Phật, có nhân vật như vậy dạy Chân nhi tỷ nhà chúng ta, ta cũng yên tâm rồi.”