Chương 15

Diệu Chân cũng lần đầu dọn vào nhà mới, thấy căn nhà trống trải nên hơi chưa quen, nhà nhị phòng Từ gia bỗng chốc thay da đổi thịt. Nhưng nàng rất thích nơi này, lầu thêu ở lầu hai, lầu dưới để dành cho nha hoàn sau này, tầng trên là chỗ ở của nàng.

Kiều dì là người giàu nhất trong nhóm chị em, mang đến một chậu trúc phú quý đặt trong chậu sứ Thanh Hoa, cùng một bộ đồ sứ viền vàng, trông rất nổi bật, các mợ các dì đều vây quanh trò chuyện với nàng.

Kiều gia là nhà giàu ở phủ Tô Châu, tuy thân thích trong nhà không ai làm quan lớn, nhưng họ hàng xa từng có người làm Bố chính sử phương bá, kiểu chức quan như vậy.

Đại bá của Kiều dì làm thương nhân đường biển, chuyên chở tơ sống và đồ sứ bằng đường biển ra nước ngoài bán, rồi lại mang về châu báu và hương liệu, mỗi chuyến đều lời lớn. Vị Kiều đại lão gia ấy còn là học sinh của huyện Trường Châu.

Còn về Kiều dượng cũng không kém. Tuy chỉ là đồng sinh nhưng đã bỏ tiền ra quyên để được cấp danh hiệu giám sinh, hiện đang mở hai tiệm tiền trang ở Tô Châu.

Vì thế, Kiều dì ăn mặc rất sang trọng. Áo dài cổ tròn nền xanh thêu mẫu đơn viền vàng, bên dưới là váy mã diện xếp ly thêu hoa chi, ngay cả mũi giày cũng đính một viên trân châu.

Chưa kể búi tóc bóng mượt cài trâm san hô đỏ và ngọc phỉ thúy, bên dưới là một vòng chuỗi ngọc vây quanh, chuỗi ngọc rung rinh theo lời nói, tay đeo vòng ngọc lục, nổi bật làn da trắng như ngọc.

Nàng cất giọng lớn nói: “Đại tỷ, tỷ cũng nên sắm vài nha hoàn đi, chẳng lẽ tỷ phu không chịu bỏ ra chút tiền ấy?”

Các nữ quyến Mai gia cũng đều phụ họa theo. Mai thị và Kiều dì khác mẹ, từ nhỏ cũng không thân thiết. Mai thị sớm nghe nói chồgn của Kiều dì là khách quen lầu xanh, trong nhà có mấy tiểu thϊếp, bên ngoài còn có bình thê, người làm ăn đều là như vậy.

Cho nên, ở góc độ nào đó, Mai thị lại thấy chính mình lấy đúng người. Từ Nhị Bằng làm người chính trực, giỏi giang, lại có tài, về tình cảm vợ chồng thì bà tự thấy mình hơn hẳn em gái.

Hơn nữa, nhìn Kiều dì có mang lễ mừng đến, Mai thị cũng không hề cảm thấy tự ti, chỉ mỉm cười nói: “Đợi cửa hàng làm ăn khá lên rồi tính, giờ trong nhà còn đang thiếu tiền mà.”

Kiều dì thấy Mai thị điềm đạm như vậy, cũng không tiện nói thêm gì. Nếu Mai thị tỏ vẻ e dè, thể nào cũng bị đem ra so sánh. Nàng đảo mắt một vòng, lại thấy Diệu Chân: “Chân tỷ nhi có đi học chưa?”

Diệu Chân nói: “Con đã học được hai năm rưỡi rồi ạ.”

Kiều dì cười nói: “Dượng con từ phủ Hàng Châu mời được một nữ tiên sinh, vốn xuất thân nhà quyền quý, rất giỏi thơ từ. Nay mới bắt đầu dạy, nếu con cũng mới học, có thể cùng nhau làm bạn.”

Lời này nghe thì có vẻ quan tâm, nhưng thực ra chỉ là khoe khoang, không thật lòng muốn Diệu Chân đến học.

Diệu Chân mỉm cười: “Con xin nhận tấm lòng của dì, cha con nói đợi thêm một thời gian sẽ tìm tiên sinh cho con.”

Các cô gái nhỏ vốn không thích chen vào chỗ người lớn, Diệu Chân liền đứng dậy, dẫn các chị em họ cùng hai biểu muội bên ngoại lên lầu thêu của mình. Nàng mở tủ lấy ra hai đĩa bánh nhân trái cây, một đĩa kẹo sợi bạc, một đĩa quýt, mời mọi người cùng ăn.

Hai biểu muội bên ngoại tuổi còn nhỏ, vừa cầm bánh vừa ăn kẹo, Diệu Liên cũng nhón một viên kẹo sợi bạc lên ăn, chỉ có Diệu Vân là không ăn.

Diệu Chân thấy nàng ngại ngùng, bèn nói: “Đại tỷ không thích ăn sao? Hay thử miếng bánh nhân trái cây này nhé.”

Diệu Vân lúc này mới dùng khăn tay nâng lên, ăn từng miếng nhỏ. Nàng cũng chỉ bằng tuổi Diệu Chân, vậy mà Diệu Chân lại thấy từ nàng toát lên vẻ ưu nhã.

Nói đến chuyện Từ gia mừng dọn nhà ngày hôm nay, khách khứa ăn uống no nê xong thì để lại một đống bừa bộn, toàn là do Mai thị, Phong Nương, thậm chí cả Từ Nhị Bằng tự tay thu dọn.

Dù vậy, cả nhà vẫn rất vui vẻ, vì cuối cùng cũng có được một căn nhà của riêng mình.