Thỉnh thoảng Từ Nhị Bằng đứng dậy vận động, lại nói với Mai thị chuyện cửa hàng: “Đồ tre nứa rẻ tiền, ta tạm dùng trước, đợi cửa hàng ổn định rồi sẽ sắm sửa đồ đạc tốt hơn.”
Mai thị mỉm cười: “Không cần lo cho chúng ta, cứ lo cửa hàng trước đã.”
Từ Nhị Bằng nói: “Đợi chuyển nhà xong, ta sẽ tìm người giỏi hơn dạy cho nữ nhi. Khi ngày tháng khấm khá lại mua vài người hầu hạ mẹ con nàng.”
Phu quân luôn nghĩ cho mình, lại giỏi giang như thế, Mai thị trong lòng rất vui mừng. Hai vợ chồng nói chuyện xong, thấy Diệu Chân đã ngủ trên giường nhỏ liền rón rén trở về chỗ mình.
Chợ sách thường họp vào mỗi tháng mùng một, mùng sáu và ngày rằm, có thương nhân và những người buôn bán nhỏ từ nơi khác đến buôn bán. Ông dự định sẽ khai trương vào tháng 5.
Cùng lúc ấy, Từ Tam thúc vẫn chưa tìm được cửa hàng ưng ý. Chỗ tốt một chút thì giá cao đến ngã ngửa, còn cửa hàng tầm thường thì lại không vừa lòng.
Bao thị càng lúc càng hay nổi giận, chê việc học của Diệu Liên quá tốn kém, đòi cho nghỉ học, may nhờ mọi người khuyên can, Diệu Liên mới được tiếp tục được đi học.
So với Tam thẩm cứ động một chút là không cho con gái đi học, thì Đại bá mẫu lại đặc biệt mời nữ thục sư dạy vẽ cho con gái.
Ban đêm Diệu Chân thức dậy ra ngoài đi vệ sinh, nghe cha nàng nói: “Đại ca tìm tam đệ mượn 5 lượng bạc để cho Diệu Vân học vẽ. Còn nói đại tẩu đã bỏ ra 10 lượng để cho Diệu Vân học trà đạo, hương đạo, giờ trong tay cũng không có dư giả.”
Diệu Chân nghe mà giật mình, nhưng cũng thấy lạ. Đại bá không phải là cống sinh sao? Sao lại phải đi vay tiền?
Nói đến vợ chồng Từ Đại Lang và Hoàng thị, hai người thuê nhà ở giữa khu sầm uất nhất giữa Trường Môn và Hư Môn, mỗi tháng là 6 tiền bạc, một năm là 7 lượng 2 tiền. Công việc của hai người cũng không tệ.
Hoàng thị biết nuôi tằm, kéo tơ, tự mình dệt lụa, mỗi năm dệt được khoảng 60 tấm, trừ chi phí cũng còn hơn 40 lượng.
Từ Đại Lang trước kia làm giảng dạy, mỗi tháng được 10 lượng, nhưng ông ta làm việc không vững bụng, sợ người ta dò xét, nên chuyển sang dạy ở một trường xã, một năm chỉ được 12 lượng. Thêm mỗi ngày 2 phân bạc tiền ăn, tính ra cả năm cũng chỉ được 7, 8 lượng.
Thật ra, đối với người thường thì cuộc sống ấy cũng đã khá ổn. Nhưng Hoàng thị lại cố gắng sinh con trai, đủ kiểu bắt mạch uống thuốc, lại còn muốn nuôi dạy con gái thật tốt, khiến vợ chồng càng thêm túng thiếu, phải vay mượn khắp nơi.
Dĩ nhiên, việc Từ Đại Lang từ chức ở thư viện chuyển sang dạy ở trường xã, ông ta đều không nói với người nhà.
Thế nhưng không hiểu sao, Từ Đại Lang lại thấy nhẹ nhõm, không sợ bị người ta nghi ngờ nữa.
Hoàng thị lại không hài lòng: “Ông là cống sinh, làm giảng dạy ở thư viện là chuyện dư sức. Thư viện này không được thì còn có thư viện khác, sao lại chỉ đi dạy ở trường xã? Nói ra ta cũng không còn mặt mũi.”
Từ Đại Lang còn biết nói gì, ông ta cũng thấy bất lực…
Diệu Vân ở bên cạnh thấy nương mắng cha, chỉ lặng lẽ cúi đầu. May mà vợ chồng thấy con gái như vậy, mới vội vàng ngừng tranh cãi.
Đến tháng năm, Từ Đại Lang nghe tin em trai chuyển nhà, có chút không thể tin được, ông ta vội hỏi Từ Tam Lang: “Là thật hay giả đấy?”
“Thật mà. Nhị ca mở một cửa hàng sách tên Kim Xương Nho Lâm ở Trường Môn. Hai gian nhà cũ cũng bán cho đệ rồi, nói là gom tiền mua nhà, còn nợ một khoản lớn nữa. Đệ cũng vừa thuê được mặt bằng, tiền không đủ, chỉ đưa vài xâu tiền, còn lại để sau trả.” Từ Tam Lang nói vậy cũng là ngầm nhắc Từ Đại Lang sớm trả nợ cho mình.
Từ Đại Lang biết là em trai mua nhà, tất nhiên phải đến thăm. Hoàng thị cũng chuẩn bị hai món quà để mang theo.
Ba người nhà họ đến ngõ Nữu Gia, thấy nơi này cửa hàng sách san sát, sách vở tinh xảo, xung quanh lại có rất nhiều quán rượu, kỹ viện, quả là khu vực phồn hoa bậc nhất.
“Là chỗ kia phải không?” Diệu Vân mắt tinh, nhanh chóng nhìn thấy được.
Vợ chồng Từ Đại Lang nhìn theo tay con gái, thấy hai gian mặt tiền chỉnh tề, bảng hiệu viết “hiệu sách Kim Xương Nho Lâm”, cột trụ vẽ mai lan trúc cúc, rất thanh nhã. Bên ngoài treo cờ ghi “Chu Vũ dạy con tìm thân ký" mới về hàng, trên giá bày toàn thoại bản thịnh hành nổi tiếng.
Lúc ấy, Từ Nhị Bằng bước ra đón: “Đại ca, đại tẩu, để đệ dẫn hai người vào từ bên kia.”
Nói xong, Từ Nhị Bằng bảo người làm trông coi phía trước, rồi mời mọi người vòng sang cửa phía đông mà vào.
Từ Đại Lang quan sát kỹ, thấy gian đầu tiên đã sửa thành cửa hàng sách, giữa gian thứ nhất và gian thứ hai có dựng mái hiên, dưới mái đặt một chiếc xe cút kít, chắc dùng để chở sách.
Phía tây là mấy gian nhà ở, có thể nhìn thấy bên trong có thợ đang làm việc.
Gian thứ hai là mấy gian đại đường, nghe Từ Nhị Bằng nói: “Chỗ này là nơi thường ngày để tiếp khách, bên tây gian thứ hai mở một cửa thông sang nhà bếp và kho. Vợ chồng ta ở đối diện đại đường, còn gian thứ ba là lầu thêu, để cho Chân tỷ nhi ở.”
Từ gian thứ hai đi thẳng đến chính phòng là một lối nhỏ, hai bên trồng hoa cỏ rất xinh, hoa nguyệt quý, lăng tiêu, bán chi liên, tường vi đều nở rực rỡ.
Các nam nhân tụ họp ở gian thứ hai trò chuyện, Từ Đại Lang thấy nhạc phụ của em trai là Mai Cử nhân cũng đến, mấy vị cữu huynh bên nhà Mai gia cũng đang nói cười rôm rả. Những người này trước kia nhìn em trai mình bằng nửa con mắt, giờ lại miệng miệng gọi tỷ phu đầy thân thiết.
Từ Nhị Bằng cười nói: “Hôm nay là ngày họp chợ sách, ta xin phép cáo lui một lát, nhờ đại ca và tam đệ tiếp khách giùm.”
Hoàng thị dắt con gái Diệu Vân vào chính phòng, nơi ấy các nữ quyến đang trò chuyện rôm rả, đông vui náo nhiệt. Trong lòng bà có chút chua xót, nhưng thấy Mai thị mỉm cười nói: “Nhà ta vừa mua được nhà, thật sự chẳng còn dư bạc, mong mọi người thông cảm.”
Trong phòng tuy không có đồ đạc quý giá, nhưng được ở trong căn nhà tinh tế thanh nhã thế này, quả thật khiến người ta ngưỡng mộ.