Chương 13: Mua nhà

Căn nhà ấy rộng khoảng một mẫu ba phân, mặt tiền hai gian, mặt hướng bắc nam, gồm ba dãy nhà, dãy trong cùng là một lầu nhỏ hai tầng. Chủ nhà ra giá 600 lượng bạc.

Người kia đang gấp gáp cần tiền mua đất, nói có thể ứng trước 300 lượng, phần còn lại viết giấy vay 300 lượng, tính lãi bốn phần, tức là chỉ cao hơn thường lệ một phần. Ngay cả căn nhà đang ở cũng đem bán.

Ban đầu còn do dự, bởi vì phố Khắc Phường ở Trường Môn vốn là nơi phồn hoa, nhà cửa thường phải 800 lượng mới mua được. Nếu không phải người kia cần tiền gấp thì cũng không bán 600 lượng. Mấy ngày nay ông đã đi xem qua nhiều căn, thậm chí đến tận huyện Ngô, nhưng chỉ có căn này là vừa ý.

Cây cỏ rợp bóng, tường trắng ngói đen, gian thứ hai có thể làm nơi tiếp khách cùng thư phòng, gian thứ ba để con gái ở riêng trong một phòng.

Hôm nay vừa nghe chuyện này, ông lập tức quyết định quay trở về nhà bàn lại với Mai thị. Ban đầu bà còn hơi không đồng ý, nhưng sau vài ngày ở cữ xong theo chồng đi xem, cũng đem lòng yêu thích nơi này.

Mai thị trong tay có 322 lượng, thêm Từ Nhị Bằng đưa luôn 30 lượng vốn định làm của hồi môn cho Từ Tứ Nương. Năm ngoái vì bận thi cử, ông chỉ viết được một quyển sách, nhận 70 lượng nhuận bút. Năm nay thì dồn sức viết suốt hai tháng, đã hoàn thành mười tám quyển, gần ba mươi vạn chữ giao cho hiệu sách, bán rất chạy, đến tháng Tư sẽ nhận được một khoản nhuận bút, vừa đủ để trả nợ.

Cuối tháng Ba căn nhà ấy đã mua xong. Từ Nhị Bằng có thân phận tú tài, có thể giao tiếp với nha môn, lấy được khế đất về tay. Hai vợ chồng vốn luôn cẩn trọng, lần này lại dám đánh cuộc một ván lớn.

Từ Nhị Bằng mua một căn nhà ba dãy ở Trường Môn, nơi phồn hoa náo nhiệt nhưng lại không hề rêu rao, ngay cả người trong họ cũng chẳng hay biết. Lúc rảnh rỗi giữa việc viết sách, ông tìm thợ xây dựng, nghe nói là nhóm Hương Sơn danh tiếng từng tu sửa Tử Cấm Thành thời Vĩnh Nhạc. Ông mời thợ vẽ đến trang trí lại hai gian mặt tiền thành dáng vẻ cửa hàng sách, lại thuê thợ mộc đóng giá sách.

Khi mặt tiền sửa xong, ông lại qua môi giới thuê hai thợ khắc, đúng lúc có một cặp anh em họ Đường. Mỗi trang khoảng năm trăm chữ, tiền khắc là một tiền năm phân bạc. Ngoài ra còn thuê hai người viết sách, tiền công mỗi trăm chữ là bốn li.

1 tiền = 10 phân = 100 li

1 lượng = 10 tiền= 100 phân

Sau đó còn phải chuẩn bị giấy tre Phúc Kiến, gỗ táo và gỗ lê để khắc bản.

Vì trong tay bạc không nhiều, ông chỉ in những sách thiết yếu, dễ bán nhất. Một loại là sách phục vụ khoa cử như Tứ Thư Tập Chú, Sách Luận Phạm Văn, Chiêu Minh Văn Tuyển, Trạng Nguyên Sách, Trình Mặc Tinh Tuyển, đều là sách thịnh hành, bìa sách còn đề những chữ như “Bao đậu tú tài”, “Chắc chắn đỗ đạt”.

Loại còn lại là thoại bản và hí khúc phổ thông như Đường Tam Tạng Tây Du Thích Nạn Truyện, Ngưu Lang Chức Nữ Truyện, Quan Âm Xuất Thân Truyện, Đạt Ma Xuất Thân Truyện, Nam Tống Chí Truyện, Bắc Tống Chí Truyện, Đại Tống Trung Hưng Thông Tục Diễn Nghĩa…

Vì bản thân đã có một nhóm độc giả yêu thích, nên sau khi hoàn thành bản thảo tháng Tư, Từ Nhị Bằng bắt đầu chuẩn bị cho sách mới, trước tiên viết mười quyển khoảng mười vạn chữ, làm phần lời dẫn.

Vì vậy, ngoài việc cửa hàng, ban đêm Từ Nhị Bằng vẫn phải liều mạng viết. Mai thị cũng thế, ban ngày chăm con rồi quay sợi dệt vải, ban đêm thì làm tất mùa hè. Ngay cả Diệu Chân sau giờ học cũng cùng làm, cả nhà đồng lòng một ý.