Chương 12

Nàng vốn có nền tảng cơ bản nên học thuộc rất nhanh. Từ Nhị Bằng nghe xong, thấy con gái tuổi còn nhỏ mà đã có nghị lực như vậy, chẳng lẽ thật sự là trời ban?

Ông không tiếc lời khen: “Nhị tỷ nhi thật là thông minh, trí nhớ tốt, thấu hiểu cũng nhanh. Cha phải thưởng cho con, con muốn gì, cha sẽ đi mua.”

Thân thể nhỏ lại, nàng cũng thật giống trẻ con: “Con muốn một chiếc đèn hoa sen.”

Yêu cầu nhỏ như thế, ông tất nhiên đáp ứng. Không chỉ mua một chiếc đèn hoa sen, còn mua thêm một chiếc đèn kẹp lụa. Diệu Chân vui mừng vô cùng, tối đến không thắp nến, cứ ôm đèn l*иg đi ra nhà xí.

Nhưng như vậy lại khiến Từ Tứ Nương và Diệu Liên đỏ mắt. Trẻ con vốn hay ganh tị, đều nháo lên đòi đèn l*иg.

Từ Tam thúc nhanh chóng mua cho con gái một chiếc đèn thỏ. Riêng Từ Tứ Nương chưa có, Tam thúc lén giấu Bao thị mua một chiếc cho em gái, khiến Bao thị giận dỗi suốt một thời gian.

Từ Nhị Bằng cũng thấy phiền: “Năm nay nhất định phải tích góp thêm bạc.” Người đông ở chung một nhà, chuyện vặt vãnh cứ khiến người ta mệt mỏi.

Mai thị nói: “Đợi ta qua cữ rồi sẽ bắt đầu dệt vải, hai vợ chồng ta cùng cố gắng tích góp thêm chút tiền.”

Từ Nhị Bằng vội đáp: “Nàng cũng không cần vội, cứ chăm sóc Kiên ca nhi cho tốt là được.”

Mai thị sợ Từ Nhị Bằng gánh nặng quá lớn, mới nói: “Nếu không thì ta thuê một cửa hàng làm hiệu sách, chưa cần mua hẳn.”

Nhưng lời ấy chưa nói được bao lâu đã phải nuốt lại. Bởi vì chủ nhà của Tam thúc năm nay không cho thuê nữa, nói là muốn lấy lại cửa hàng. Phải biết rằng gian cửa hàng này là nơi Từ gia đã thuê qua hai đời.

Năm xưa ông cụ Từ mở cửa hàng gạo ở đó gây dựng cơ nghiệp, đến đời con út thì mở cửa hàng bánh kẹo, làm ăn rất khấm khá. Nhất là mấy năm gần đây Tam thúc buôn bán càng ngày càng phát đạt.

Mà hễ làm ăn tốt thì người tranh chỗ cũng kéo đến.

Thế là cửa hàng buộc phải đóng cửa, Tam thúc ngày ngày mang đôi dép cỏ đi khắp phố phường tìm mặt bằng mới.

Vì cửa hàng bánh kẹo đóng cửa, Tam thẩm Bao thị ở nhà nhiều hơn. Nhị phòng và tam phòng lại đối diện nhau, Bao thị mặt dày lại hay khôn lỏi.

Ban đầu nhờ Phong Nương giúp múc nước, hái rau thì cũng tạm chấp nhận. Về sau lại thường xuyên gọi người sang trông Chương ca nhi, rồi nhờ đóng đế giày, chẳng khác nào biến Phong Nương thành người hầu.

Thế cho nên Mai thị trong ở cữ gọi người chẳng thấy đâu, Phong Nương cũng đầy một bụng bực tức.

Mà gần đây Từ Nhị Bằng lo đi tìm nhà, vốn là người thích chuẩn bị trước, ngay cả việc mua nhà cũng phải tìm nha người môi giới, sau đó lại so sánh kỹ lưỡng.

Ban đêm trở về một mình còn muốn viết thoại bản. Mai thị không muốn lấy việc này làm phiền ông, nhưng Diệu Chân nghe vậy thấy không ổn. Chờ lại một lần nữa Bao thị đến trước cửa Nhị phòng gọi người, nàng liền bước ra.

“Tam thẩm, thẩm gọi người khác giúp đi, Phong Nương còn phải chăm đệ đệ. Lần trước thẩm gọi Phong Nương đi, mẹ con nằm trên giường không dậy nổi, tã của đệ đệ cũng không ai thay.”

Thấy cháu gái ra nói chuyện, Bao thị tươi cười nói: “Phong Nương là người tốt, cũng vui lòng giúp ta mà. Đợi nàng rảnh rồi nói, rảnh rồi nói.”

Gặp người mặt dày như thế cũng khó nói thêm gì. Diệu Chân đành nhân lúc sáng sớm cha đưa nàng đến học đường, kể lại chuyện này.

Từ Nhị Bằng cũng thấy ở nhà càng lúc càng bất tiện, nhất là sau khi con trai ra đời, cả nhà bốn người thêm Phong Nương chen chúc trong hai gian phòng, lại thêm tiếng ồn ào khiến ông viết chẳng ra hồn, vợ cũng bị quấy nhiễu.

Trong nội thành Trường Môn có một căn dinh thự, vốn là của một vị thân sĩ, đời sau con cháu sa sút nên định chuyển về quê giữ ruộng sinh sống qua ngày.