Chương 1: Thai xuyên

Người ta thường nói: "Trời tháng sáu như gương mặt trẻ con, đổi thay thất thường". Tháng tám cũng chẳng kém, vừa mới nắng trong xanh, thoắt cái mây đen đã phủ kín đầy trời rồi mưa ào ào trút xuống.

Chùa Quy Nguyên nằm ở phía tây thành Trường Môn - Tô Châu, được xây dựng từ thời Nguyên. Các điện phủ dọc theo một trục trung tâm mà mở rộng về chiều sâu, cấp bậc nghiêm ngặt, đối xứng ngay ngắn. Phía đông là nơi lễ Phật, trang nghiêm nghiêm cẩn, phía tây là nơi xin sâm, xem bói.

Một người phụ nữ trẻ từ phía tây bước ra. Nàng mặc áo dài tay bằng vải xanh sẫm, phối cùng chiếc váy ngựa màu lam đậm. Dưới váy lộ ra một đoạn quần lụa trắng ngà đến gối. Vì y phục rộng rãi nên che khuất bụng đã mang thai năm tháng.

Tay trái nàng xách một chiếc giỏ, tay phải dắt theo một bé gái mặc áo hồng. Thấy mưa trút xuống nặng hạt, nàng liền nói với đứa bé: “Chân Chân, chúng ta hãy đứng tạm dưới mái hiên, đợi mưa tạnh rồi hãy đi tiếp.”

“Vâng, nương.”

Cô bé trả lời trông chỉ chừng bảy tám tuổi. Khuôn mặt trái xoan, chiếc mũi nhỏ nhắn, đôi môi đỏ như anh đào. Mi mắt cong thành vòng cung, tròng đen sáng ngời, ánh mắt lanh lợi khiến người nhìn thấy liền sinh lòng yêu mến. Giữa ấn đường lại có một nốt chu sa đỏ, làm khuôn mặt thêm phần đoan trang.

Tục ngữ có nói giữa mày mang vết đỏ là điềm sớm thông minh, nhìn cô bé gái này trông cũng đặc biệt thông minh lanh lợi. Thế nhưng nàng không phải bẩm sinh đã như vậy, mà là một linh hồn từ nơi khác xuyên đến.

Vốn dĩ nàng là thạc sĩ chuyên ngành châm cứu và xoa bóp của y học cổ truyền. Mới vào làm ở bệnh viện trung y ở quê nhà chưa đầy một năm, không ngờ gặp phải cảnh đồng nghiệp bị người nhà bệnh nhân gây sự. Nàng vội bước lên can ngăn lại bị xô ngã xuống đất, ngất đi. Vừa tỉnh lại đã phát hiện mình xuyên thai đến một gia đình nhỏ bé thời Đại Minh.

Ông bà nội vốn gốc Hồ Quảng. Vì ruộng lúa đổi sang trồng dâu, lương thực ở Tô Châu trở nên khan hiếm, hai ông bà bèn dọn đến Phong Kiều mở một cửa hàng gạo nho nhỏ, nuôi nấng ba trai một gái. Lúc Diệu Chân mới chào đời, cả nhà còn chen chúc trong căn phòng chật hẹp phía sau tiệm gạo ấy.

Về sau khi các con trai đều đã thành gia lập thất, ông bà nội cảm thấy trách nhiệm đã trọn vẹn, bèn giao cửa hàng gạo lại cho người con út, tức là Tam thúc của Diệu Chân. Tam thúc cho rằng tiệm gạo quá nhỏ, khách buôn từ Hồ Quảng lại không ổn định nên đổi thành một quán nhỏ bán bánh kẹo.

Còn phụ thân của Diệu Chân trong nhà đứng hàng thứ hai. Năm 19 tuổi, ông vượt qua kì thi phủ trở thành đồng sinh, nhưng đến thi viện thì không đỗ, gia cảnh lại chẳng đủ sức chu cấp. Ông đành dạy học ở trường xã để lấy thóc gạo nuôi thân. Vì khi còn đi học đã rất thích đọc thoại bản (truyện kể dân gian) nhưng thường xuyên bị những truyện kết thúc lửng lơ, đầu voi đuôi chuột làm cho tức giận đến mức không nói nên lời, nên một lần nổi hứng, ông tự mình cầm bút viết thoại bản.

Nói ra thì phụ thân nàng vốn chẳng phải được danh sư chỉ dạy, cũng chẳng xuất thân từ nhà nho học, vậy mà lại có năng khiếu đặc biệt trong việc viết thoại bản. Ba năm đầu, mỗi tháng chỉ nhận được hai ba tiền nhuận bút, ông vẫn kiên trì không bỏ cuộc. Đến năm thứ năm dường như bỗng nhiên thông suốt, một tháng có thể thu nhập đến mười lượng bạc.

Nhờ vào số tiền ấy, cha nàng không chỉ có thể tiếp tục dự kỳ thi Viện, mà còn đủ sức nuôi cả gia đình. Vì thi Viện ba năm tổ chức hai lần, cha nàng Từ Nhị Bằng đã dự thi năm lần mà đều không đỗ. Năm nay là lần thứ sáu ông bước vào khoa cử. Mẫu thân nàng, Mai thị liền dẫn nàng đến chùa Quy Nguyên thành tâm xin một quẻ cầu cho cha.