Chương 28

Toàn Tùng còn đang sững sờ chưa kịp phản ứng, cổ áo đã bị Lâu Hàm túm chặt. Lực đạo mạnh đến mức như sắt thép nung đỏ, mạch máu trên mu bàn tay gồ lên rõ rệt — chỉ một cú đá, đã bị hất văng cả trượng!

“Ngươi có biết người vị này là ai không?! Cũng dám to gan mạo phạm?!”

Ngay sau đó, vị la sát kia bước tới. Toàn Tùng vừa mới tránh được mũi kiếm lạnh lẽo sượt qua vành tai, lại không tránh được cú đấm như gió lốc nhắm thẳng mặt!

Toàn Tùng: “???”

Bị đánh đến choáng váng, đau đớn đến nỗi ngay cả chỗ bị dội rượu cũng chẳng còn cảm giác nữa.

Đám người vây quanh thoạt đầu còn ngẩn ngơ câm lặng, dần dà lặng lẽ kinh hãi, cuối cùng vẫn là lão lang trung ngồi ngây bên cạnh run run đưa tay, dè dặt nói:

“Công tử… ngài… ngài ra tay nặng quá rồi, đánh thêm nữa e là xảy ra chuyện… chi bằng dừng tay một lát.”

Lâu Hàm chau mày, thần sắc lộ rõ vẻ bực bội, trong lòng ngổn ngang cơn phiền não chưa tan.

Cơn giận vẫn chưa nguôi, y túm lấy cổ áo Toàn Tùng, tiện tay ném thẳng hắn vào đám thuộc hạ còn đang hóa đá như tượng gỗ, chỉ thấy chướng mắt thêm bực.

Đám người kia hoảng hốt đỡ lấy vị đại nhân nhà mình, run rẩy dìu ngồi xuống ghế, cẩn thận gọi:

“Đại nhân…”

“Các ngươi… cút hết đi!”

Toàn Tùng mặt mày bầm dập, hất tay bọn thuộc hạ ra, chỗ nào trên người cũng đau nhức ê ẩm, nói chuyện cũng không tròn tiếng, dù tức đến trợn trắng cả mắt thì người ta cũng chẳng mấy nhìn ra nổi.

Lạc Thiên Du đứng bên, thầm nhẩm tính, chuyện cũng gần đến hồi kết, có lẽ đã đến lúc phất tay áo rời đi.

Giờ đây Lâu Hàm đã hiện thân, mà người trong gian hoa các này quanh năm ra vào chốn phong trần, chỉ cần nghĩ chút là đoán ra được thân phận của y — tay chân tâm phúc bên cạnh tiểu hầu gia, chẳng qua là một tên “chó theo đuôi”, đoán lên đoán xuống cũng không xa sự thật.

Chưa kể… không biết có phải ảo giác không, nhưng ánh mắt của trạng nguyên lang ấy hình như vừa dừng trên người cậu. Cũng may hoa các dùng đèn dầu và nến, ánh sáng mờ ảo không như ánh điện rực rỡ hiện đại, bằng không thì chỉ một chiếc quạt con sao đủ che giấu chân dung thật.

Đúng lúc này, Trương lang trung đứng dậy, hướng về phía bọn họ ôm quyền hành lễ, thành khẩn nói:

“Đa tạ hai vị công tử ra tay tương trợ, ân nghĩa này chẳng biết lấy gì báo đáp, lão phu xin ghi lòng tạc dạ. Có điều, bên kia mẫu thân của Văn sinh vẫn còn bệnh nặng… cứu người là việc khẩn, lão phu xin cáo từ trước một bước.”

“Tiên sinh cứ tự nhiên.”

Lão lang trung hành lễ xong, đeo tay nải thuốc lên lưng, len qua đám đông, vừa định lặng lẽ kéo Văn Ngọc đi cùng thì sau lưng chợt vang lên một tiếng gằn:

“Bổn đại nhân cho các ngươi đi lúc nào? Văn Ngọc, ngươi không chịu uống rượu, cũng chưa lên sân khấu hát hí kịch đấy nhé!”