Chương 49

"Ăn nói linh tinh!" Du Nguyên Châu tức giận đến mức chộp lấy cây gậy đuổi theo phía sau Du Điềm Vi định đánh: "Trước mặt em trai con mà dám nói năng bậy bạ, ba đánh gãy chân chó của con!"

"Ba là đàn ông, ba không biết mấy người đó có đức hạnh gì sao?" Du Điềm Vi vừa nhảy vừa kêu: "Hơn nữa, ba nhìn xem Tiểu Ngư Viên nhà mình có phải càng ngày càng đáng yêu, càng ngày càng đẹp không?"

"Người khác thì có thể, chứ Mục Phi Dật không phải loại người đó!" Du Nguyên Châu gân cổ rống lên: "Hơn nữa, ông nội của Mục Phi Dật và ông nội con là bạn nối khố từ nhỏ. Lúc ông nội con mất, nếu không nhờ ông cụ Mục quan tâm giúp đỡ, thì người ngoại đạo như ba làm sao có thể gánh vác được nhà họ Du này?"

"Được rồi được rồi, ba nói không phải thì là không phải." Du Điềm Vi vẫn không nhịn được liếc nhìn khuôn mặt nhỏ lông xù của Thử Thử: "Không ngờ cái tên rác rưởi Bàng Lương Tài đó, gen lại tốt thật."

"Nói linh tinh! Nếu thằng đó không đẹp trai thì sao cô con lại thích được? Làm sao ông ngoại con lại cho phép thằng đấy ở rể? Bàng Lương Tài hồi đại học cũng là một người phong độ, bảnh bao lắm đấy." Du Nguyên Châu vừa nói vừa không nhịn được phì một tiếng, sau đó túm tai cô con gái ngốc của mình kéo vào phòng làm việc, tiện thể xoa đầu Thử Thử đang ngồi trên lan can cầu thang hành lang: "Ngoan, cậu đã gói ghém xong hết rồi, cháu cứ cho vào không gian của mình là được. Bên trái là đồ dự phòng, bên phải là đồ cần dùng ngay."

"Vâng ạ." Thử Thử ngơ ngác gật đầu, giơ móng nhỏ nhận lấy chiếc bánh quy dừa cậu út cho, ngốc nghếch ôm vào lòng, quay đầu nhìn cậu út và chị gái đi lên tầng.

Thử Thử ngồi trên lan can tầng hai cúi đầu nhìn xuống dưới, lại quay đầu nhìn tay vịn lan can.

Cắn một miếng bánh quy, thơm thơm, giòn giòn, dừa ngon thật đấy. Nhưng miếng cắn trên bánh quy của Thử Thử vẫn rất gồ ghề, răng của Thử Thử chưa mọc đều.

"Haiz." Lần sau không dám bốc đồng như thế nữa. Thử Thử ấm ức sờ vào chiếc răng cửa nhỏ bị mẻ một chút của mình.

Lôi gương nhỏ ra soi thử, thấy mình mất một miếng răng, Thử Thử cảm thấy không còn hoàn hảo nữa rồi.

Chú chuột hamster nhỏ màu trà sữa nhét chiếc gương vào túi má, hai cái móng nhỏ ôm lấy bánh quy, bắt đầu suy nghĩ ngày mai nên làm gì.

Thử Thử muốn tích trữ một chút đồ để giải nhiệt.

"Chít chít chít!" Mai đi tích trữ đồ uống! Mai Thử Thử sẽ đi mua nước giải khát!

Thử Thử vội vàng nhét bánh vào miệng, lần này không bỏ vào túi má, khiến bên má trái phồng lên một cục rõ to.

Thử Thử kiễng chân đi đến đầu cầu thang, rồi lại ngồi phịch xuống.

"Vù!" Trượt một phát từ tay vịn cầu thang xuống dưới luôn!

Cơ thể Thử Thử rất nhẹ, mà tay vịn do cậu út thiết kế uốn thành hình gợn sóng cho đẹp mắt.

Thử Thử ngồi trên tay vịn như đang trượt cầu trượt, lên xuống theo độ cong, "vù" một cái cuối cùng còn bay ra ngoài luôn.

"Chít chít chít." Á á á? Có phải bay hơi cao quá rồi không?

Du Nguyên Châu vừa mở cửa phòng làm việc trên tầng ba, định gọi Tiêu Nguyên vào nghe cùng, thì thấy con chuột hamster nhỏ màu trà sữa với khuôn mặt ngây thơ bay ngang qua trước mắt mình.

"Hừ." Du Nguyên Châu lau mặt một cái, nghĩ bụng, đúng là, trẻ con mà im lặng thì chỉ có thể là đang bày trò hoặc phá hoại thôi.

"Du Tiêu Nguyên!" Du Nguyên Châu hoảng hốt lao xuống cầu thang: "Cháu có bị ngã đau không? Có va vào chỗ nào không? Cậu dẫn cháu đi bệnh viện thú cưng khám ngay nhé?"

"Chít chít chít." Không cần đâu, không cần đâu.

Thử Thử ngồi trên thảm lắc lắc đầu, rồi ngồi thẳng dậy một cách dứt khoát.

Ngay sau đó, cậu hạnh phúc dùng hai móng nhỏ xoa xoa hai bên má: "Cậu ơi, thích quá, vui quá đi!"

Nói xong, Thử Thử ưỡn mông lên rồi hí hửng chạy lên tầng: "Thử Thử còn muốn bay nữa!"

"Bay cái đầu cháu ấy!" Du Nguyên Châu cúi người túm gáy Thử Thử, xách thẳng lên tầng: "Du Tiêu Nguyên, cháu mấy tuổi rồi hả?"

Thử Thử đang chơi vui vẻ, bị cậu út bắt về, tức đến mức hai chân trước vòng lại ôm ngực, không ngừng kêu "hừ hừ chít chít".

Du Nguyên Châu xách Thử Thử lên, búng một cái vào bụng nhỏ: "Càng ngày càng hư rồi đấy."

Thử Thử tức quá, phồng má lên "tục tục tục" phun hạt dưa.

"Thằng nhóc con này! Trong miệng giấu bao nhiêu hạt dưa thế hả? Ăn nhiều không sợ nóng người à?"

"Chít chít chít!" Không liên quan đến cậu, không liên quan đến cậu!

"Bây giờ cậu đi tìm bác Trương, mượn con mèo hoa của ông ấy về đây!"

"Chít chít chít!" Thử Thử biểu diễn ngay cho cậu xem cảnh Thử Thử đánh hổ!