"Em có một đàn anh sống ở vùng ngoại ô, có một trang trại rất lớn. Mấy hôm nữa anh ấy sẽ chuẩn bị cho em mười con lợn, dê, bò, còn có cả gà, vịt, ngỗng, với các giống cây ăn quả phổ biến và hạt giống rau."
Thử Thử nghiêm túc báo cáo với chị mình: "Em có thể làm được."
Nhưng trong đôi mắt đen nhánh lại tràn đầy vẻ kiêu ngạo.
Hai cái tai tròn tròn bên đầu cũng lắc lư đắc ý, hai cái móng hồng nhỏ ngoan ngoãn đặt trước ngực, nhìn chị gái bằng ánh mắt ngọt lịm.
Du Điềm Vi phát hiện, cậu em trai ngoan của mình được ba cô nâng như nâng trứng, lúc đắc ý thì cái đuôi nhỏ xíu ngắn cũn ở sau mông cũng vung qua vẩy lại rất vui vẻ.
"Chị nhận ra rồi." Du Điềm Vi xoa đầu cậu nhóc: "Thử Thử của chúng ta giỏi lắm!"
"Chít chít!" Đương nhiên rồi!
Cuối cùng cũng được nghe lời mình muốn nghe, Thử Thử tự hào ngửa cổ, cười vui đến mức mắt cũng cong tít lại.
Nhìn là muốn thơm một cái liền.
Du Điềm Vi không kiềm được, lập tức vùi mặt vào mà hít hà!
"Thôi nào! Đủ rồi đấy!" Du Nguyên Châu trơ mắt nhìn con gái cưng cướp chuột hamster rồi ôm chạy thẳng lên tầng, vừa chạy vừa hít:
"Đó là em con đấy! Em trai! Không phải chuột hamster nuôi làm thú cưng đâu!"
"Trả lại đây!" Nói rồi ông lập tức đuổi theo.
"Không trả! Không trả đâu!" Du Điềm Vi vốn đã có mưu đồ từ trước, nên chạy nhanh như gió.
Thử Thử bị chị gái nắm trong lòng bàn tay, hai cái móng nhỏ ngoan ngoãn đặt trên nắm tay đang cầm mình, ngơ ngác nhìn cậu út đang đuổi theo từ phía sau.
"Chít chít?"
Cậu út và chị đang chơi trò gì vậy?
...
Buổi tối, Du Điềm Vi ngồi xếp bằng trong phòng sinh hoạt tầng hai vừa được dọn trống, còn Du Nguyên Châu thì ở dưới tầng sắp xếp đống đồ Thử Thử mua hôm nay, cùng với mấy món ông tự đặt như xà beng, kiếm dài,...
Thử Thử ngồi trên tấm thảm mềm mại, nhìn chị mình đang lắp ráp một khu vui chơi nhỏ dành cho chuột hamster.
"Em thấy người hôm qua đưa em lên tầng, dọc đường còn lén sờ nắn em." Thử Thử cúi đầu nhai hạt dưa, chiếc răng nanh nhỏ tạo một tiếng "rắc", hạt vỡ ra.
Thử Thử đặt nhân hạt sang một bên, vỏ hạt sang một bên khác.
Du Điềm Vi dùng ngón tay thử xem bánh xe chạy có trơn tru không, nhưng đầu thì ngẩng lên nhìn Thử Thử đầy bất ngờ: "Mục Phi Dật?"
"Hình như là họ Mục? Quản lý bên cạnh gọi anh ấy là chủ tịch."
Thử Thử xoa xoa hai móng nhỏ, lại cầm lên một hạt bí đỏ, với Thử Thử thì loại này hơi khó bóc một chút. Cậu phải ôm hạt bí, gặm vòng quanh một lượt rồi mới dùng móng tách đôi lớp vỏ, lấy nhân bên trong.
"Ồ, gặp ở siêu thị à?" Du Điềm Vi nghĩ ngợi rồi hỏi: "Hôm nay có phải em đi siêu thị bán sỉ lớn trên đường Thiết Lĩnh không?"
"Ừ ừ, em thấy trên mạng bảo chất lượng ở đó tốt, giá thậm chí còn rẻ hơn mua online." Thử Thử liên tục gật đầu.