Chương 45

Thử Thử ấy à...

"Hôm nay không mua đồ ăn."

Đúng vậy, hôm nay Thử Thử đã mua rất nhiều đồ dùng sinh hoạt, cả vật tư cứu hộ, trang thiết bị dùng ngoài trời, nhưng lại chẳng mua chút đồ ăn nào.

Sau khi Du Tiêu Nguyên đỗ xe vào gara, càng nghĩ cậu càng tức, càng nghĩ càng không vui.

Cậu dứt khoát ngồi nguyên trên ghế lái, đặt liền năm đơn! Năm đơn đó!

Siêu thị giao hàng trong một tiếng!

Biệt thự của cậu ở trung tâm thành phố, xung quanh có đến năm, sáu siêu thị lớn nằm trong phạm vi giao hàng, có cả siêu thị nhập khẩu lẫn siêu thị bình thường, đủ loại muôn hình vạn trạng.

Thử Thử ngậm điện thoại, "bộp bộp bộp" chạy vào nhà.

Cậu út đang ngồi dưới tầng đọc báo, thấy Thử Thử về lập tức đặt báo xuống để bắt Thử Thử:

"Tiêu Nguyên, nói cho cậu nghe nào, hôm nay mua được gì thế?"

"Chít chít chít!" Thử Thử bị bắt rồi, bị bắt rồi!

Cậu út giữ Thử Thử trong lòng bàn tay, hamster nhỏ "chít chít chít" đạp chân, tức giận trừng mắt nhìn ông.

Du Nguyên Châu "chậc" một tiếng, trong lòng lại nghĩ, mình giờ đúng là không còn như xưa nữa, loại chuột nhỏ thế này, một tay túm hai con cũng chẳng thành vấn đề.

Cậu út dùng đầu ngón tay chọc chọc bụng nhỏ màu hồng của Thử Thử: "Nào, cho cậu xem thành quả mua sắm lớn hôm nay của Thử Thử đi."

Thử Thử nằm trong lòng bàn tay cậu út, tức tối khoanh tay trước ngực.

Du Nguyên Châu đưa tay lấy một hạt dẻ cười trên bàn trà, từ tốn bóc ra, đặt vào lòng Thử Thử, vừa dỗ vừa xoa đầu nhỏ màu trà sữa của cậu: "Thế này được chưa nào?"

"Chít chít chít!" Thử Thử ôm chặt hạt dẻ cười, nhưng bắt đầu lên án cậu út.

"Du Tiêu Nguyên mà còn không nói tiếng người thì chị sẽ mua bẫy chuột ngay bây giờ đấy!"

Vừa bước vào cửa, Du Điềm Vi đang tháo giày cao gót, chẳng buồn quay đầu đã hét lên với bé chuột nhỏ hư hỏng.

Du Nguyên Châu nhìn con chuột hamster trong tay lập tức co cổ rụt người lại nhát như cáy, trong lòng nghĩ, huyết mạch áp chế giữa chị em đúng là có thật.

Thử Thử không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ mỗi chị gái.

"Cháu... Cháu mua đồ cắm trại trong tuyết, áo khoác chống gió, ván trượt đơn, ván trượt đôi..."

Vừa nói, Thử Thử vừa xoa xoa hai má, rồi rút từ trong miệng ra một tờ giấy A4, đó là danh sách mà quản lý đưa cậu: "Mấy thứ này."

Đưa cho cậu út xong, cậu lại nói tiếp: "Người quản lý đó bảo, nếu mình cắm trại ở nước khác thì chuẩn bị mấy thứ này trong nước có thể là phạm luật, nhưng ở những nước đó thì chưa chắc. Cứ để bên kia chuẩn bị sẵn, mình sang lấy là được."

"Ồ?" Du Nguyên Châu hơi bất ngờ: "Cũng là cách hay đấy." Giỏi buôn bán đấy, đầu óc cũng linh hoạt. Nếu không phải tận thế sắp đến, ông định kéo người này về công ty nhà mình.

Du Điềm Vi cũng ghé lại xem danh sách, nhưng lúc này Thử Thử lại đưa cho cô một tờ khác, là về tàu thuyền.

Đúng rồi, Bảy Tầng Trời sẽ có lũ lụt và mưa lớn, đúng là cần dùng đến thật.

"Một ngày mà mua được chừng này thứ, cũng giỏi đấy." Du Điềm Vi hơi bất ngờ, thấy cậu nhóc cũng khá tháo vát.