Chương 42

"Chị cũng cần." Nhưng mua cho chị loại này có vẻ không ổn lắm nhỉ? Nhưng Thử Thử cũng không biết loại nào phù hợp, thôi lấy đại vậy, nếu chị không thích thì cho người khác.

Ở đây nhiều món hàng được đóng gói rất đơn giản, chẳng hạn như mấy cái qυầи ɭóŧ này chỉ có một lớp bao nilon bên ngoài, dán thêm một mảnh giấy ghi kích cỡ, số lượng và chất liệu.

Nhưng giá rẻ thật, ba mươi cái chỉ có 29,9 tệ một gói, màu sắc cơ bản đều có đủ.

Dù sao thì Du Tiêu Nguyên thấy rất thực dụng, nên cậu còn mua thêm một ít găng tay lao động, dụng cụ chất lượng tốt, kéo làm vườn cỡ lớn, kích thủy lực, mấy cái búa và dùi đủ loại.

Cái búa này vừa có thể dùng để tự vệ, vừa là dụng cụ rất hữu dụng.

Du Tiêu Nguyên còn thấy một loại bát làm bằng rơm lúa mì, loại này chẳng sợ bị rơi vỡ, màu sắc cũng được, giá lại rẻ.

Đúng là bền hơn đồ gốm rất nhiều, Du Tiêu Nguyên cầm lên bóp thử: "Độ cứng cũng ổn."

Trong lòng Thử Thử không ngừng gật đầu: "Loài người quả nhiên rất thông minh, ngay cả thứ tưởng chừng vô dụng như rơm lúa mì cũng có thể chế tạo thành sản phẩm vừa thực dụng vừa thân thiện với môi trường như vậy."

Quay người, cậu bèn đặt hai bộ vào xe đẩy.

So với đồ gốm thì những thứ này thích hợp với thời kỳ tận thế hơn. Tất nhiên, cậu cũng sẽ mua thêm vài bộ bát đũa inox nữa.

Về phần ga trải giường màu trắng của khách sạn, Du Tiêu Nguyên đặc biệt nhờ nhân viên sắp xếp hàng hóa tìm giúp vài bộ ga màu tối.

Cậu mua toàn loại khổ 6 thước, ga giường rộng thì có thể gấp lại dùng, chứ nhỏ quá thì không kéo to ra được. Hơn nữa, loại chăn ga này còn rất nhiều tác dụng.

Chăn ở đây thì hơi bình thường, nên Du Tiêu Nguyên chỉ lấy tạm sáu chiếc. Còn loại tốt thì sau này sẽ mua riêng, ví dụ như đặt làm vài chiếc chăn lông vũ nặng vài cân để chống lạnh, rồi mua thêm vài bộ chăn tơ tằm dùng cho mùa hè.

Còn hiện tại lấy mấy cái có sẵn để phòng hờ.

Du Tiêu Nguyên còn nhìn thấy ở góc siêu thị có dây an toàn, bình chữa cháy, thậm chí cả loại đèn túi chứa nước muối mà cậu chưa từng thấy bao giờ.

Cậu đứng trước kệ hàng, kinh ngạc đọc thông tin ghi sau bao bì: "Chỉ cần đổ nước vào là sáng sao?" Thật thần kỳ!

"Mua, mua, mua!" Nhất định phải mua! Không mua thì uổng cho nó được xếp vào hạng mục vật tư cứu nạn, cứu trợ!

Cậu bỏ một hộp tám túi vào xe, nghĩ lại thấy không đủ , tận thế thì mất điện là chuyện thường, thế là cậu lại nhét thêm hai hộp lớn nữa vào xe. Lúc này Du Tiêu Nguyên mới thỏa mãn tiếp tục đảo mắt nhìn xung quanh, xem còn gì cần mua không.

Có quá nhiều thứ muốn mua! Cậu nhìn thấy cả dây điện, cũng muốn cuộn vài mét mang về.

Khi sắp đi ngang qua thì Du Tiêu Nguyên bỗng quay lại, vừa đi vừa nghiêm túc lẩm bẩm: "Cũng cần thiết thật, dây điện còn có thể dùng thay dây thừng, độ cứng và độ chịu lực đủ dùng." Hơn nữa còn mảnh, không tốn diện tích.