Chương 41

Buổi chiều, sau khi đi mua đồ liên quan đến tàu thuyền xong thì bé hamster ghé vào siêu thị bán sỉ lớn để dạo chơi.

Chị gái còn nhắn tin nhờ cậu mua thêm ít xà phòng, thứ này tiết kiệm diện tích hơn so với sữa tắm và dầu gội.

Thử Thử nhìn tin nhắn chị gửi mà không khỏi cảm thán: "Chị đúng là người biết tiết kiệm, giỏi quán xuyến việc nhà."

Trong khi Thử Thử vẫn đang vô tư mua sắm, đến mức chẳng thèm bóc bao bì, cứ nhét túi bên trái một cái, túi bên phải một cái vào không gian trữ đồ của mình, thì chị gái đã nghĩ ra rằng xà phòng tiết kiệm diện tích hơn cả sữa tắm lẫn dầu gội.

"Cậu út và mình dùng xà phòng được, nhưng cũng phải mua loại tốt hơn cho chị dùng." Sau khi biến lại thành hình người, Du Tiêu Nguyên dừng xe tại bãi đỗ xe của siêu thị bán sỉ lớn.

Cậu cầm bút, ghi lại những thứ vừa nghĩ ra.

"Mua hai thùng xà phòng." Không được, gây chú ý quá, thôi thì mua một thùng trước, một thùng có 48 bánh.

Sữa tắm và dầu gội ở đây toàn là loại thay thế dung tích 6L mỗi chai, có loại còn chuyên dùng cho khách sạn.

Nhưng mà hầu hết bao bì bên ngoài đều thiết kế vuông vắn, rất thích hợp để xếp chồng.

Du Tiêu Nguyên chỉ cần liếc một cái là thấy thiết kế này rất xuất sắc, quá lý tưởng cho hamster tích trữ lương thực, đồ ăn và nhu yếu phẩm.

Bên thiết kế đã chu đáo thế rồi thì cậu mua cũng chẳng có gì phải ngại cả.

Hôm nay mua thử ít đồ trước, tối về cậu sẽ thuê một cái kho, sau này cứ để người ta giao hàng thẳng đến kho là được.

Cậu sẽ bỏ tiền thuê thêm một người, mỗi ngày phụ trách nhận hàng, tối đến thì để người đó về, còn cậu thì đợi sau giờ tan ca của người đó mới đến, nhét hết đồ vào không gian chứa đồ của mình.

Cũng như nhiều siêu thị lớn khác, khi vừa bước vào là khu đồ điện và quần áo.

Đồ điện thì Thử Thử không định tích trữ, vì sau tận thế sẽ không có điện nữa, đến lúc đó chỉ cần gom tivi, tủ lạnh trong nhà vào không gian là đủ.

Về sau nếu có vào Khu An Toàn cần dùng thì mấy món đồ điện ở nhà hiện giờ cũng toàn là loại chất lượng tốt cả.

Còn quần áo thì sao?

"Cái này thì đúng là cần thiết thật." Cậu út ăn mặc rất lịch thiệp, sau này trong thời kỳ tận thế chắc chắn sẽ quá nổi bật.

Du Tiêu Nguyên đẩy xe đến khu bán đồ lót nam, mỗi cỡ lấy một gói, mỗi gói có 30 cái. Tuy là dạng phổ thông, nhưng tương đối mỏng.

Có đồ để mặc là được rồi. Lần này cậu chọn đồ hoàn toàn khác với lúc chuẩn bị đồ cắm trại, có thể tạm chấp nhận thì chấp nhận.

Size M cho nam lấy 10 gói, size XL cũng lấy 10 gói. XL là dành cho cậu út, dù sao cậu út cũng đã ngoài bốn mươi, hơi phát tướng một chút.

Cuối cùng, khi vừa định đẩy xe tiến lên thì Du Tiêu Nguyên bất chợt lại lấy thêm ba gói size L.

Cậu thanh niên cúi đầu nhìn đống qυầи ɭóŧ trong xe, mím môi, rồi tự tìm cho mình một lý do thật hợp lý: "Biết đâu cậu lại gầy đi sau tận thế thì sao?" Nói xong cậu nhún vai, rồi đầy tự tin lấy thêm bảy gói size L để bổ sung: "Hơn nữa, biết đâu mình cũng sẽ lớn lên thì sao."

Thử Thử người nhỏ mà lòng dạ rộng thật!