Chương 38

"Đúng rồi!" Thử Thử đột nhiên nhớ ra: "Mình phải đi mua mấy bộ quần áo giữ nhiệt cứu sinh chuyên dùng cho tàu thuyền." Còn cả áo phao, súng bắn tín hiệu cầu cứu, thuyền cứu hộ, xuồng cao tốc, rồi cả bè cứu sinh, dây cứu nạn nổi trên mặt nước.

Đây là để đối phó với mưa bão trong "Bảy Tầng Trời" và trận lũ lụt sau đó. Giờ trong lòng Du Tiêu Nguyên cũng không chắc chắn lắm liệu mình có thể đào một cái hầm để sống sót cùng với cậu út và chị không.

Nếu làm được thì là tốt nhất, dù sao Thử Thử cũng cực kỳ giỏi đào hầm, hầm cậu đào vừa rộng rãi vừa thông thoáng, cậu út và chị nhất định sẽ ở rất thoải mái.

Nếu không được, thì mấy món chuẩn bị trước giờ ít nhiều vẫn có thể dùng được.

Hơn nữa, ai mà biết trong "Bảy Tầng Trời" có gặp bão lũ lần nữa hay không.

"Chuẩn bị trước vẫn hơn." Ít nhất mỗi món đồ phải chuẩn bị hai cái.

Hiện tại Thử Thử có ba không gian lưu trữ, chuẩn bị thêm một hai phần cũng rất an toàn, biết đâu lúc nguy cấp còn có thể cứu được người khác một mạng.

Tuy nhiên, mấy món đồ cho tàu thuyền thì phải đến cửa hàng chuyên dụng để mua. Nếu không có cửa hàng, thì tìm công ty có giấy phép kinh doanh, đến tận nơi đặt hàng luôn.

Lúc Du Tiêu Nguyên đang ngồi trong xe tìm kiếm trên di động, chuông điện thoại bỗng vang lên.

Người gọi đến là đàn anh của Du Tiêu Nguyên, tên là Tiền Minh Thiên, cái tên nghe rất kỳ lạ nhưng con người thì vô cùng tốt bụng.

Tuy sống ở vùng nông thôn, nhưng gia đình anh ấy gần như là phú hộ trong vùng.

Cả đại gia đình đồng lòng phát triển chăn nuôi và trồng trọt.

Du Tiêu Nguyên vốn cũng định tìm cơ hội hỏi mua chút đồ từ anh ấy, tiện thể hỏi thăm nguồn hàng.

Không ngờ Tiền Minh Thiên lại chủ động gọi đến: "Alo? Anh Minh Thiên à?"

"Hello, anh nghe nói rồi, hôm nay em dạy dỗ Trương Vĩ à?" Anh ấy vừa nghe được chuyện bèn lập tức gọi cho Du Tiêu Nguyên: "Sao lại xung đột với gã thế? Em đâu lạ gì tính hay để bụng của gã."

"Nếu gã giở trò ở trường, làm khó em thì sao?"

"Gã mách lẻo rồi à?" Du Tiêu Nguyên hỏi mà không nhịn được cười.

"Chứ sao nữa? Gã nói em ích kỷ, nhỏ mọn. Gã chỉ chào hỏi mà em đã tỏ thái độ, còn đánh vào tay gã nữa." Tiền Minh Thiên vốn hiểu rõ con người Du Tiêu Nguyên: "Sao vậy, gã chọc giận em à?"

"Lần này thì không đến nỗi, nhưng em không muốn giả vờ nữa." Thử Thử ấy à, không muốn chịu ấm ức: "Hôm qua em nói trong nhóm là không đi được đúng không? Bọn họ cứ liên tục @em, em cũng đã nói là nhà có việc rồi."

"Đúng, anh thấy rồi." Lúc đó Tiền Minh Thiên còn nói để hôm khác hẹn lại, vì anh cũng là một trong những người tổ chức.

"Bọn nó cứ hỏi mãi, Trương Vĩ với hai đứa nữa, sau khi @ em thì nói em phải đi, dù trời sập cũng phải có mặt, không được vô tổ chức vô kỷ luật, nếu không khai giảng sẽ cho em đẹp mặt." Thử Thử nói đến đây thì phụt cười ra tiếng: "Bọn nó tưởng mình là cái thá gì chứ. Hôm nay em gặp Trương Vĩ, tiện tay dạy dỗ cho một trận luôn."

"Thằng nhát gan đó đúng là không dám kể lại hết với các anh. Em còn nói thẳng, em là người nhà họ Du, Du Nguyên Châu là cậu ruột của em!"

Tập đoàn họ Du mà Du Nguyên Châu làm việc là doanh nghiệp nổi tiếng cả nước, ở địa phương thì càng là ai ai cũng biết.

Tiền Minh Thiên nghe vậy thì ngẩn người: "Trời ạ, hóa ra em là con nhà giàu thứ thiệt, em giấu kỹ quá đấy!"

"Em không muốn thừa kế sản nghiệp, nên mới không nói ra ngoài." Thử Thử vừa đeo tai nghe vừa mở nhóm chat ra @Trương Vĩ.